Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1664: Anh yêu em


Trung Hải, biệt viện ngoại ô phía tây.

Chín năm trước, căn biệt thự cao cấp này đã được chính phủ tặng cho vợ chồng Dương Thần để lấy lòng hai vợ chồng họ.

Lâm Nhược Khê đã cử một công ty kiến trúc tiến hành sửa chữa cải tạo
trên phạm vi lớn, làm cho nó rực rỡ phơi phới, trở thành căn cứ điạ mới
của Dương gia ở Trung Hải.

Do tính chất công việc của Lâm Nhược Khê, nên cần phải gửi bọn trẻ đến
“trường học tu sĩ” để có sự giao lưu với các bàn cùng trang lứa, vì vậy
trừ cuối tuần ra, thì rất nhiều lúc cả nhà đều quây quần ở nơi này.

Tất nhiên, các nữ nhân khác đã chọn được phòng rồi thì bất cứ lúc nào cũng có thể ở lại.

Dương Thần không hy vọng con cái mình vì không cùng mẹ sinh ra mà có sự
xa cách, thế nên bọn trẻ thường xuyên cùng nhau đi học tan học, cùng
chơi với nhau.

Hơn nữa để cho các nữ nhân gần gũi nhau một chút cũng thuận tiện Dương
Thần khi có nhu cầu có thể thoải mái hoàn thành “hoạt động tập thể”.

Chỉ đáng tiếc là Lâm Nhược Khê vẫn không chịu tham gia, nể tình người
đàn ông có thể chết vì mình, cô ta cũng không hạn chế tác phong hoang
đường này của Dương Thần. Song cô ta vẫn cứ không tham gia!

Về sau, Dương Thần cũng không dám nhắc lại nữa. Hắn sợ rằng chẳng may
đến giai đoạn then chốt mà Athena xông ra, thì chẳng phải là trực tiếp
đem nhà phóng lên trời hay sao?

Ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết.

Ánh nắng buổi sớm như bàn tay ấm áp tinh tế, nhẹ nhàng vuốt ve trên khuôn mặt Dương Thần.

Dương Thần nằm ườn mình ra, từ trên giường từ từ trở dậy, nhìn sang bên cạnh, Lâm Nhược Khê quả nhiên đã thức dậy từ sớm rồi.

Đồng hồ báo thức mới có sáu rưỡi sáng, người phụ nữ này thật là chẳng
biết hưởng thụ cuộc sống gì cả. Dương Thần lắc đầu cười thầm.

Dương Thần vén chăn lên, thân thể trần như nhộng, tối qua lại đại chiến
với vợ đến tận rạng sáng, sau đó ôm lấy vợ mà ngủ, căn bản chẳng muốn đi tắm cứ hay mặc đồ gì cứ ngủ như vậy.

Dương Thần tiện tay mặc luôn chiếc quần cộc bốn góc, thản nhiên đi ra ngoài, dựa vào lan can nhìn xuống nhà ăn dưới lầu.

– Lại đây, Lam Lam, đây là món mì lươn vú Vương làm cho con đấy…

Vú Vương thắt tạp dề, đang từ nhà bếp đi ra, bưng một tô mì to, ha ha cười rồi đặt trước mặt Dương Lam Lam.

Lam Lam nuốt nước bọt ừng ực, không chờ thêm được nữa liền hạ đũa, sau
đó bê tô mi lên uống một ngụm canh mì, dáng vẻ tràn đầy hạnh phúc.

Lâm Nhược Khê từ phía sau đi tới, tay bưng một đĩa bánh gatô có trái dâu tây đặt trước mặt Dương Nhu Mễ, rồi lại đặt một đĩa trứng chần nước sôi trước mặt Dương Đại Đầu.

Nhìn cô con gái bé bỏng bắt đầu vui vẻ ăn bát mì lươn, Lâm Nhược Khê bất đắc dĩ hỏi vú Vương:

– Vú Vương, mới sáng sớm mà đã ăn như vậy, vú thật quá nuông chiều Lam Lam rồi đấy.

– Ha ha, thế thì có gì to tát đâu, trẻ con nó thích ăn thì làm cho nó ăn mà. Lam Lam của chúng ta ngoài ăn ra cũng không có sở thích nào khác
cả.

Vú Vương hoàn toàn không bận tâm gì, nhìn bộ dạng con trẻ ăn mì mà hai mắt sáng lên như trăng non vậy.

Lâm Nhược Khê thở dài, một tay chống vào hông, tay kia xoa xoa đầu con trai:

– Đại Đầu của chúng ta vẫn là ngoan nhất, sáng sớm chỉ uống sữa và ăn trứng gà, biết ăn uống khoa học.

Dương Đại Đầu liếm liếm chút sữa trắng trên khóe miệng, mặt mũi nghiêm túc nói:

– Bởi vì ăn no rồi hệ tiêu hóa co bóp mạnh, đại bộ phận máu cung cấp cho hệ tiêu hóa, máu cung cấp cho các hệ thống cơ quan nội tạng khác giảm
thiểu, não bộ có thể rơi vào trạng thái thiếu dưỡng khí ở cấp độ thấp,
là một nhà khoa học có trách nhiệm tất nhiên không thể để não bộ trì trệ được.

Dương Đại Đầu vừa nói vừa quay đầu về phía Lâm Nhược Khê:

– Mẹ à, mẹ có thể đừng xoa đầu con như vậy được không? Con đâu còn là con nít nữa đâu.

Nụ cười trên gương mặt Lâm Nhược Khê bỗng nhiên dập tắt, lại bị con trai ghét bỏ có phần hơi xấu hổ liề rụt tay lại:

– Nói lăng nhăng gì đấy, con không phải là con nít, lẽ nào là người lớn hay sao?

Lại nhìn về phía Dương Nhu Mễ, phát hiện cô con gái bé bỏng đang cầm dao nĩa trên tay, từng miếng từng miếng nhỏ mà tận hưởng cảm giác bánh gatô hòa tan trong miệng, dáng vẻ vô cùng tao nhã.

– Nhu Mễ! Sao lại ăn chậm như vậy chứ! Con muốn đi học muộn hay sao hả.

Lâm Nhược Khê nói với vẻ bất mãn.

Dương Nhu Mễ nghiêng đầu cao ngạo, khẽ hừm một tiếng:

– Tại mẹ bắt con phải là thục nữ đấy chứ. Thục nữ sao có thể ăn ngấu ăn nghiến được ạ! Như vậy thật quá thô tục…

– Nếu nghe lời mẹ như vậy, sao ngày hôm qua lúc ăn gạo nếp lại ăn nhanh như vậy chứ!

Lâm Nhược Khê nhất thời tức giận, tranh luận cùng con gái.

Dương Nhu Mễ không biết phải đáp lại thế nào, lè lưỡi với Lâm Nhược Khê, có phần hơi quá chớn.

Lần này Lâm Nhược Khê không chịu thêm được nữa, nhìn vú Vương ở bên cạnh mà nói:

– Vú Vương, vú nhìn thấy rồi chứ! Con bé này có phải là khắc mệnh với
con hay không chứ! Vừa mới sáng ra đã đôi co với con rồi! Sau này lớn
lên cò ghê gớm hơn nữa? Vú nói xem phải làm sao đây!!!

Vú Vương vui mừng khôn xiết, trong mắt bà ta, Lâm Nhược Khê cũng chỉ là
một đứa trẻ, bà ta chỉ biết gật đầu lia lịa, song chẳng nói được lời
nào.

Cảnh tượng này bà ta thấy nhiều rồi, Nhu Mễ không giống chị gái nó, Lam
Lam không thích nói nhiều, yên lặng không lên tiếng hoặc nũng nịu mong
tha thứ, còn Nhu Mễ lại thích đấu khẩu với mẹ, nhất định không chịu
thua.

Dương Thần ở tầng trên nhìn cảnh tượng này, bỗng bật cười đến một cái.

Lâm Nhược Khê liền quay đầu lại trừng mắt với Dương Thần:

– Anh cười gì chứ!? Dậy rồi thì mặc quần áo vào đi! Mặc quần cộc đứng đó thì đẹp lắm sao?!

Dương Thần cười ha hả rồi gật đầu đáp lại, quay người về phía trước căn
phòng, song vẫn không quên quay về phía Nhu Mễ mà giơ ngón tay cái lên.

Quay trở lại phòng, Dương Thần cũng không vội xuống dưới mà vào trong phòng tắm tắm một lượt nước ấm.

Trong lúc đợi từ trong phòng tắm đi ra, vú Vương đã đưa bọn trẻ đi học.
Nói là đưa đi, song kỳ thực là giám sát, chỉ lo bọn trẻ bướng bỉnh này
trốn học.

Lâm Nhược Khê quay trở vào phòng ngủ, quần áo chỉnh tề, vén mái tóc đen
lên, trên người mặc bộ véc công sở màu lam rất thời trang, áo trong với
viền tơ lụa màu trắng, chếc váy ngắn bó sát cơ thể để lộ đôi chân dài
trắng nõn na đong đưa trước mắt Dương Thần.

Thấy Dương Thần đi ra, Lâm Nhược Khê tiện tay đặt bộ quần áo đã chuẩn bị cho Dương Thần trên giường, sau đó tới bên bàn trang điểm tìm cho mình
một món trang sức để đeo.

Vừa bận lo việc của mình, vừa nói với Dương Thần:

– Anh à, anh nói xem Nhu Mễ nhà chúng ta có phải là đến lúc bướng bỉnh
rồi không chứ… không lẽ đến lúc dật thì lại thành ra bướng bỉnh như vậy
chứ? Ôi chao, làm bố mẹ thật không dễ gì, trước đây đám con nót đáng yêu là thế, vậy mà bây giờ cứ nghĩ là đau đầu…

– Đại Đầu cũng vậy, ngày nào cũng chạy đến chỗ Jane, còn thân thiết hơn
với cả mẹ đẻ của nó. Hay là Jane đã cho nó ăn bùa mê thuốc lú gì, nếu
không thì làm gì có đứa con nào như vậy chứ… Ôi chao, anh làm gì vậy!…

Lâm Nhược Khê chợt phát hiện, hai tay Dương Thần đã ôm chặt lấy eo mình
từ phía sau, cả cơ thể nóng bỏng của chồng từ phía sau lưng chồm tới.

Một tay của Dương Thần ma mãnh lần mò lên bầu ngực của Lâm Nhược Khê, rồi nhẹ nhàng xoa xoa trên khối da thịt mềm mại ấy.

Lâm Nhược Khê lập tức đỏ mặt, đôi mắt quyến rũ nổi sóng phơi phới, cả người như mềm nhũn ra.

– Anh à, đừng… đừng có vậy mà, em còn phải đi làm nữa…

– Bảo bối của anh à, đây đâu phải lỗi của anh chứ

Đôi môi Dương Thần liếm láp đến bên tai của vợ, hổn hển cười nói:

– Không phải anh đã nói với em từ trước rồi sao, sáng sớm đừng có nói
chuyện con cái với anh. Em vừa nói chuyện con cái anh liền cảm thấy
người mẹ như em thực sự rất hấp dẫn…

– Em… Vậy em không nói nữa là được chứ gì?

Lâm Nhược Khê hạ giọng nhẹ nhàng nói.

– Vậy cũng không được.

Dương Thần cười thô tục nói:

– Sáng sớm đàn ông bọn anh ham muốn rất lớn, em lại ăn mặc gợi cảm như
vậy đong đưa trước mặt anh, máu của anh sắp trào lên hết cả rồi…

Đang nói chuyện, Dương Thần đã đưa tay kia lên chỗ cúc váy, cởi ra rất
nhanh, bàn tay nhẹ nhàng thuần thục lần mò đến vùng nhạy cảm của phụ
nữa, thủ pháp rất thành thục khơi dậy dục vọng của vợ…

Lâm Nhược Khê biết không có cách nào tránh né, một khi người đàn ông của mình đã có ham muốn thì dù có sức trâu sức hổ cũng không hãm nổi, căn
bản không có lúc nào được thỏa mãn.

– Chỉ được 30 phút thôi đấy, không được lâu hơn đâu đấy.

Lâm Nhược Khê chỉ có thể nài nỉ mà ra điều kiện với Dương Thần.

– 40 phút?

Dương Thần cũng nài nỉ lại, bảo hắn dần dà kéo dài còn được, chứ bắt hắn phải bùng lên quá sớm thì có vẻ hơi khó.

– Không được, đúng 30 phút!

Lâm Nhược Khê nói một cách kiên quyết.

Dương Thần cắn răng, đã làm thì phải đâu ra đấy, cứ làm rồi nói tiếp,
biết đâu khi làm cho vợ thỏa mãn cô ấy lại quên đi cả thời gian!

Hắn ôm lấy cơ thể thon thả của vợ, đặt lên giường, cả người Dương Thần
ngay lập tức lao tới. Hắn chẳng thèm phàn nàn sao trên người vợ lại
nhiều quần áo đến thế, vừa mới lột áo khoác ngoài trên người vợ ra liền
cởi bung cúc trước ngực vợ.

Vừa cởi áo lót ngục ra, hai bầu ngực căng tròn trắng nõn nhô lên, Dương
Thần vùi đầu vào đó, lưỡi liếm láp trên bầu ngực căng tròn.

Lâm Nhược Khê cũng chầm chậm nương theo, bắt đầu chủ động hôn môi Dương Thần, thân thể hòa vào với nhau.

Dương Thần thở hổn hển, nhấc eo vợ lên, trở mình một cái, để cái hông
uyển chuyển hướng về phía mình, kéo váy ra để lộ viền tơ màu đen bên
trong.

Trong lúc giao hòa với nhau, một thứ dịch thể ứa ra dường như khiến cho Dương Thần ngửi thấy hương thơm của hooc-môn tiết ra.

Dương Thần bỗng nhiên cười nham hiểm, bàn tay giơ lên cao rồi lại hạ xuống rất đứng lúc.

Bốp!

Một tiếng thanh thúy vang lên khiến Nhược Khê gào lên một tiếng “a”.

Dương Thần vẫn giơ tay lên, vỗ vỗ vào mông vợ vài cái, phát ra mấy tiếng nổ vang liên tiếp.

Nhìn cái mông phúng phính đỏ ửng lên, Dương Thần cú đầu hôn vài cái,
suýt chút nữa thì cắn vào đó, ha ha cười như điên như dại vậy.

Lâm Nhược Khê nghiêng đầu lại, mặt mũi đỏ bừng bừng, có phần hơi xấu hổ.

– Lại đánh mông người ta! Có giỏi thì đợi đến lúc em là Athena, anh thử
đánh cô ta xem! Đúng là đồ quỷ nhát gan… biết ngay là lại ức hiếp người
ta…

Dương Thần trước đó đã nói với Lâm Nhược Khê nguyên nhân hắn tét mông cô ta là bởi vì hắn đã từng muốn ngày nào đó có thể tốc váy Athena lên và
đánh vào mông của cô ta.

Kết quả Athena lại là Nhược Khê, Dương Thần cũng coi như được toại nguyện.

Chỉ là lần đó tét mông Athena, vậy mà Athena trong nháy mắt xấu hổ mà
không lìm nổi khiến cả phòng ngủ Yên Kinh sụp xuống, là Dương Thần khiếp sợ không dám làm vậy nữa!

Có điều, không thể tét Athena nhưng có thể tét Lâm Nhược Khê, đằng nào
thì cũng là một mà, chỉ cần tưởng tượng đó là Athena cũng khiến cho
Dương Thần rất thỏa mãn rồi!

Dĩ nhiên, đó cũng không phải là đánh thật sự, lực của Dương Thần là xảo
kình, chỉ là âm thanh, trên thực tế, đau đớn không đến mức khủng khiếp,
nếu không thì Dương Thần cũng không nỡ ra tay.

– Hì hì, vợ yêu của anh, thực ra em cũng thích anh tét em như vậy đúng không? Đó là một kiểu tình thú đấy.

Dương Thần nháy mắt với vợ.

Lâm Nhược Khê cắn chặt hai strongm răng, hạ giọng mắng yêu:

– Đúng là không biết xấu hổ.

Song hàng chân mày lung lay lại không che giấu nổi sự thực này.

Cuối cùng Dương Thần cũng rút súng ra, quay người vợ lại, ôm lấy tiếp tục xung kích.

Lúc đó, mặt giường rung chuyển ầm ầm.

Dương Thần như con mãnh thú không biết mệt mỏi chồm lên cơ thể trắng
trẻo, từ trên giường đến dưới đất và cả bàn trang điểm, đâu đâu cũng đều lưu dấu vết của hai người.

Cuối cùng Lâm Nhược Khê cũng quên đi thời gian, không biết đã bao lâu
rồi, Dương Thần cuối cùng cũng đem một dòng cháy bỏng truyền vào trong
cơ thể cô ta.

Tất cả kết thúc, trời yên biển lặng.

Nằm trong lòng chồng thở hổn hển một lúc, Lâm Nhược Khê mới nhớ là mình còn phải đi làm nữa!

Cô ta vội nhổm dậy, khuôn mặt lúc đó ảo não muộn phiền:

– Đều tại anh cả đấy, làm em muộn mất một tiếng đồng hồ!!

Lâm Nhược Khê vội vã chồm qua người chồng bước xuống dưới giường, chỉnh
chu lại quần áo, xử lý mùi của chồng còn bám lại trên cơ thể, chen vào
đó vài lời phàn nàn về chồng.

Nhưng Dương Thần không hể để ý, nằm ườn mình trên giường, nhìn vợ ca cẩm với mình mà bật cười, ánh mắt đong đưa tràn đầy niềm thỏa mãn.

Lúc Lâm Nhược Khê vừa mới vội vội vàng vàng chỉnh chu lại mọi thứ xong,
vừa lúc đang định bước ra khỏi phòng thì bị Dương Thần gọi lại.

– Đợi chút đã nào.

Lâm Nhược Khê trên tay đeo túi x1ch, ngoái cổ lại nhìn:

– Làm sao thế anh?

Dương Thần trần như nhộng, bước đến trước mặt vợ, mỉm cười rồi khẽ lắc
đầu, đưa tay lên trước ngực Lâm Nhược Khê rồi cởi một chiếc cúc trên áo
vợ ra.

Khi Lâm Nhược Khê kiên quyết ngăn lại thì mới phát hiện ra mình đã hiểu lầm, bản thân cô ta quá vội nên đã cài nhầm cúc áo.

Lúc này ánh nắng mùa đông đã lan tỏa ấm áp, xuyên qua cả cánh cửa thủy tinh, chiếu rọi vào gương mặt hắn.

Lâm Nhược Khê lặng lẽ nhìn chồng cài lại cúc áo cho mình, chồng mình
chăm chú như vậy, còn cả ánh mắt tràn đầy yêu thương kia nữa.

– Ổn rồi…

Dương Thần ngẩng đầu lên, đưa tay vuốt ve gò má vợ, giọng nói ấm áp:

– Giờ em có thể bắt đầu là công việc mà em yêu thích rồi đấy.

Lâm Nhược Khê trừng mắt nhìn, hai tay bỗng dang ra ôm chặt lấy cổ Dương Thần, rồi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Dương Thần.

Giống như hương vị ngọt ngào của đường mật vậy.

– Em yêu anh, ông xã.

Cô ta mỉm cười hạnh phúc.

Dương Thần sững người một lúc, trong giây lát, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy vợ, nở một nụ cười rạng rỡ như thấy cầu vồng sau cơn giông tố.

– Anh cũng yêu em, cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của anh.

(Kết thúc!!!!)


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.