Đấu Phá Thương Khung

Chương 13


Đấu Phá Thương Khung

Tác giả: Thiên Tàm Thổ Đậu

Dịch: sado

Biên tập: Blue

Nguồn: truongton

Chương 13: Hắc thiết phiến

Tiêu Huân Nhi thản nhiên đáp ứng lời Tiêu Viêm, Gia Liệt Áo khoé miệng run rẩy một trận, nắm tay nắm chặt run lên nhè nhẹ, ánh mắt âm độc hung hăng trừng măt nhìn thiếu niên vẻ mặt bình thản trước mặt.

Một đám thuộc hạ phía sau Gia Liệt Áo thấy thiếu chủ vẻ mặt khó coi, liền hiểu ý từng bước tiến tới vây quanh hai người, ánh măt nhìn vào hoàn toàn không có chút ý tốt nào.

Sâu trong khu buôn bán người đi lại không ít , xung đột xảy ra khiến không it kẻ tò mò mà đi tới xem, dù sao hai người đều có chút thanh danh ở Ô Thản thành, Tiêu Viêm là bởi vì cái tên phế vật của hắn, còn Gia Liệt Áo thì lại là một tên bội tình bạc nghĩa, tuy thanh danh không dược tố lắm nhưng cũng có thể tính là hai người nổi tiếng.

Nhìn một loạt hành động của đối phương, Tiêu Viêm nhíu mày ,khuôn mặt non nớt hiện lên vẻ hài hước rồi quay đầu lại, đối với một chỗ của khu buôn bán cười nhẹ một tiếng.

Nhìn thấy hành động của Tiên Viêm mọi ngưòi tò mò quay đầu lại, liền thấy đội hộ vệ của khu buôn bán do đội trưởng Bội Ân chi huy với khí thế hung hăng chạy tới .

Bộ Ân mang theo đội quân hộ vệ rất nhanh chạy tới, bàn tay vung lên, dám hộ vệ dưới tay nhất thời hung hăng kiềm chế đám gia nhân của Gia Liệt Áo, trong khoảng thời gian ngắn song phương có chút khẩn trương bạt kiếm trương nỏ .

“ Tam thiếu gia, có chuyện gì vậy?” Đến phía sau Tiên Viêm, Bội Ân đầu tiên là nhìn lướt qua bọn ngưòi Gia Liêt Áo đối diện rồi lập túc cung kính cười hỏi.

Tiên Viêm mỉm cười ,nghiêng đầu nhìn khuôn mặt khó coi của Gia Liệt Áo, chậm rãi nói : “ Gia Liệt Áo thiếu gia, khu vực này là địa bàn của Tiêu gia, ngươi nghĩ lúc này có thể động thủ?”

Gia Liệt Áo ánh mắt có chút kiêng kị ,sau đó quay đầu đối với Tiêu Viêm cười lạnh nói: “Ngươi chẳng lẻ chỉ biết dựa vào thế lực gia tộc? Nếu ngươi là nam nhân …”

“Ngươi muốn nói với ta nếu ta là nam nhân liền cùng ngưoi tỷ thí công bình phải không?” Tiêu Viêm bỗng khoát tay áo ,cưòi nói cắt ngang lời Gia Liệt Áo .
Gia Liệt Áo cưòi lạnh một tiếng, khiêu khich nói : “Đúng vậy, ngươi có dám?”

Nhìn vẻ mặt khiêu khich của Gia Liệt Áo , Tiêu Viêm làm như có chút bất đắc dĩ thở dài,tay sờ trán, một lát sau mới ngẩng đầu lên, khẻ nhún vai ,vẻ mặt thành thực vô tội nói: “Gia Liệt Áo thiếu gia ,ta hỏi chút vấn đề , ngài năm nay bao nhiêu tuổi?”

Gia Liệt Áo khoé miệng giật giật, âm trầm nghiêm mặt không nói một lời.

“Đại ca, ngươi năm nay hai mốt tuổi, còn ta bao nhiêu tuổi? Mười lăm tuổi! Ngươi muốn cùng một cái tiểu hài tử chưa cử hành nghi thức trưởng thành quyết đấu? Ngươi chẳng lẻ không biết yêu cầu của mình làm cho người khác đỏ mặt sao?” Tiêu Viêm thở dài ,trên khuôn măt lộ ra bộ dáng bất đắc dĩ , làm Huân Nhi bên cạnh có chút nhịn không được hé miệng cười khẽ.

“Ha ha.”

Nghe mấy lời nói vô tội của thiếu niên, dong binh và thương nhân ở xung quanh nhất thời phát ra tiếng cười. đích xác, lấy tuổi Tiêu Viêm giờ phút này nhiều lắm chỉ tính là môt thiếu niên ngây thơ miệng còn hôi sữa, mà Gia Liệt Áo lại sớm đả trưởng thành, khiêu chiến loại này, thật sự làm mọi người không thể không khinh bỉ trong lòng.

Nhìn ánh mắt châm chọc xung quanh, giống như một chậu nước lạnh làm Gia Liệt Áo hồi phục được chút thanh tỉnh, Tiêu Viêm luôn biểu hiện ra bộ dáng thành thục cùng lạnh nhạt nên mình không tự chủ được mà quên đí tuổi của hắn, cho nên khi được nhắc nhở, Gia Liệt Áo lúc này mới nhớ lại thiếu niên thiên tài trước mặt năm nay mới mười lăm …

Hung hăng cắn chặt răng, Gia Liệt Áo nhìn đám Tiêu gia hộ vệ đứng sau Tiêu Viêm như hổ rình mồi, biết chính mình hôm nay không có cơ hội ra tay giáo huấn, chỉ đành lạnh lùng phải lắc lắc đầu ,giọng trầm trầm nói: “Sau một năm, ngươi sẽ cử hành nghi thức trưởng thành? Hắc hắc nhìn tên phế vật như ngươi chỉ sợ sau nghi thức trưởng thành sẽ bị an bài đi những nơi xa xôi tận cùng, về sau ngay cả tư cách tiến vào Ô Thản Thành đều không có, thật sự là đáng thương a.”

Tiêu Viêm mỉm cười, nhún vai không trả lời.

Mi măt giật giật , không biết vì sao chỉ cần vừa thấy khuôn mặt bình đạm thong dong của thiếu niên trước mặt là lửa giận lại bùng lên, ngươi là một phế vật, không có việc gì lại giả vờ trước mặt ta bộ dáng cao thâm khó lường *** chó đó…

Mạnh mẻ đè nén lủa giần trong lòng, Gia Liêt Áo hừ lạnh một tiếng, rồi vung tay lên mang theo đám thủ hạ bỏ đi.

“ Nga, đúng rồi…” Cước bộ bổng nhiên dừng lại, Gia Liệt Áo tựa như nhớ đến cái gì quay đầu cười nói :”Tiêu Viêm thiếu gia, nghe nói Tiêu gia các ngươi bị Nạp Lan Yên Nhiên của Nạp Lan gia tộc manh mẻ giải trừ hôn ước? Hắc hắc, kỳ thật củng không có gì, lấy thiên phú tu luyện của ngươi củng không xứng đáng với Nap Lan tiểu thư, ha ha …” Nói xong mấy lời này , Gia Liệt Áo lúc này mới cười to rời đi.

Ánh mắt Tiêu Viêm có chút âm trầm nhìn Gia Liệt Áo rời đi, một tay giữ chặt Huân Nhi bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Một con chó điên mà thôi, hắn cắn ngươi, ngươi chẳng lẻ muốn cắn trở lại?”

“ Nhưng hắn… rất quá phận, chẳng lẻ cứ như vậy buông tha hắn?” Huân Nhi khẻ nhíu đôi mi thanh tú, có chút tức giận bất bình nói.

“ A a , rồi sẽ có cơ hội. ..” Tiêu Viêm cười híp mắt, âm thanh âm âm lãnh phát ra từ khoé miệng làm Bội Ân ở bên cạnh cũng thoáng phát lạnh, một đầu sư tử cắn người củng không đáng sợ. đáng sợ chính là đâu sư tử biết ẩn nhẩn …

“Bội Ân đại thúc, phiền toái mọi người rồi ” Tiêu Viêm quay đầu cười thân thiện đối với mấy người Bội Ân, âm trầm khí tức lúc trước, trong khoảnh khắc biến thành vui vẻ cùng thẳng thắn.

Trong long cảm thán sự thay đổi cảm xúc của Tiêu Viêm, trong nụ cười của Bội Ân , thêm phần kính sợ xuất phát từ nội tâm, bất luận Tiêu Viêm tu luyện thiên phú như thế nào, chỉ cần phần tâm trí này, thành tựu ngày sau chỉ sợ cũng sẻ không thấp .

“A a, tam thiếu gia nói đùa, nơi này vốn là địa bàn của chúng ta sao có thể để người của Gia Liệt gia tộc đến làm loạn.” Bội Ân cười cười, nhìn bộ dáng Tiêu Viêm hết nhìn đông đến nhìn tây, sau khi cáo từ một tiếng, cực kỳ tự giác mang người lui ra.

Nhìn bọn ngưòi Bội Ân rời đi, Tiêu Viêm lúc này mới xoay người đưa tay vuốt mái tóc dài mềm mại của Huân Nhi, tức giận nói: “Ngươi là một đứa ngốc, một cái ma tinh cấp một khiến ngươi động tâm? Tên kia là loại người gì ngươi không rõ sao? Ngươi nhận đồ của hắn, hắn sẽ không lợi dụng chiếm tiện nghi sao.”

Vuốt lại mấy sợi tóc bị Tiêu Viêm nhu loạn, Huân Nhi bất đắc dĩ phất phất tay: “Thứ đưa đến cửa, không cần phải từ chối.”

Tiêu Viêm trợn trắng mắt, có chút dở khóc dở cười: “Đó củng không phải thứ trân quý gì, ngươi lại gây chuyên như vậy, ngươi chính là thiếu nữ thiên tài của Tiêu gia a …”

Huân Nhi cau nhẹ cái mũi đáng yêu, giơ lên chiếc vòng trên tay, hài hước nói: “Thì ra Tiêu Viêm ca ca cũng một mực chú ý Huân Nhi.”

Trừng mắt nhìn Huân Nhi một cái, Tiêu Viêm liền nắm lấy tay nàng, tiếp tục đi về một số cửa hàng ở sâu trong khu buôn bán …

Đi qua vài cửa hàng Tiêu Viêm lúc này mới dừng chân, quay người nhìn một lục sắc tinh thể vẫn còn nhiễm một ít máu, thoải mái thở ra một hơi, cười nói: “Rốt cuộc tìm được rồi.”

Tay vừa vươn ra, Tiêu Viêm định cầm ma tinh lên, bàn tay cứng đờ lại, trong lòng bỗng mọc lên một cỗ cảm giác kì lạ …

Đầu lưỡi liếm liếm môi, một tay Tiêu Viêm vẫn như trước nắm lấy viên ma tinh, sau đó ánh măt làm như không để ý quét qua xung quanh quán…

Một lúc sau, ánh măt Tiêu Viêm dừng lại tại một khối thiết phiến màu đen bên cạnh ma tinh.

Thiết phiến màu đen nhìn rất là cổ xưa, mặt trên phủ hoa văn, nhưng lại có một ít đất chưa được rửa sạch, nhìn qua rất giống vật phẩm mới được đào từ dưới đất lên.

“Hắc, Tiểu Viêm tử, đem hắc thiêt phiến kia mua đi, đồ tốt đó…”

Tại thời điểm Tiêu Viêm vì phản ứng của chính mình mà kỳ quái, thanh âm của dược lão, bỗng nhiên tử trong lòng vang lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.