Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 1 - Chương 19


Ném ô bồn giúp Chiêu cứu người.

Trúng thi độc Ngự Miêu xuống hồ

Mây lành theo gió phiêu diêu

Cây đơn hắt bóng nắng chiều mênh mang

Xum xuê tán bách rủ nhàn

Khói lên biêng biếc đưa làm hương phai

Thân hình cao lớn phía trước, dáng thẳng như thân
tùng, vạt áo thuần một sắc lam phiêu phất như múa, từng sợi từng
sợi tóc đen bay bay theo gió, cảnh sắc đắm say, giai nhân tựa hoa như
thế tất khiến cho tâm hồn con người ta cũng trở nên thư thái khoáng đạt
hơn, đáng tiếc là cảnh chẳng gặp thời.

Chưa nói đến cái khác, mà chỉ riêng khí tức căng
thẳng lạnh băng của vị Triển đại nhân trước mắt Kim Kiền cũng đã đủ
để “sát hại” cảnh sắc rồi.

“Huynh đệ Ngô thị, các ngươi đã cùng đường rồi, còn
không giơ tay chịu trói”, Triển Chiêu tay cầm Cự Khuyết tiếng nói tựa
rồng gầm đáy vực, khiến người ta không rét mà run.

Kim Kiền giật mình, run rẩy cả người, lùi lại về
sau vài bước, đưa mắt nhìn hai người đang kẹp chặt lấy con tin chỉ
cách có hơn một trượng trước mặt.

Ngô Đại Lực một tay kẹp chặt lấy cổ Trịnh Tiểu
Liễu tay kia kề sát rìu vào yết hầu cậu ta, nheo mắt lại nói: “Rốt
cục các người là ai, vì sao lại đem xui xẻo đến cho huynh đệ chúng
ta?”.

Triển Chiêu tiến lên một bước, lạnh lùng nói: “Chúng
ta là sai dịch Khai Phong phủ, hôm nay đến bắt hai người các ngươi về
quy án! Còn không mau thả người?”.

Ngô đệ vừa nghe mặt mày liền biến sắc, vội sáp lại
gần Ngô Đại Lực nói: “Đại… đại ca, bọn họ là… là người của Khai
Phong phủ!”.

Ngô Đại Lực lại cười nhạt: “Khai Phong phủ thì sao?
Huynh đệ chúng ta không làm chuyện gì khuất tất, có gì phải sợ?”.

“Ngô Đại Lực!” Triển Chiêu đột nhiên quát lớn lên một
tiếng, hàn quang lóe lên, thanh Cự Khuyết được rút ra khỏi vỏ, chỉ
thẳng về phía hai huynh đệ Ngô thị, cao giọng nói: “Hai người thấy
tiền liền nổi lòng tham, giết người cướp của, sát hại Lưu Thế Xương
vốn là khách tá túc qua đường. Chẳng những đoạt lấy tài sản của
Lưu Thế Xương, lại còn đem máu thịt của người ta nung thành ô bồn,
đốt xác phi tang. Hành vi rợn người khiến nhân thần căm phẫn, ngươi
còn dám nói là mình chưa từng làm điều gì khuất tất không?”.

Hai huynh đệ kia nghe xong nhất thời mặt mày hoang mang
biến sắc.

Ngô đệ toàn thân run rẩy không ngừng, chân mềm nhũn
thiếu chút nữa ngã bệt xuống đất.

Ngô Đại Lực cũng bị dọa không nhẹ, chiếc rìu trong
tay suýt thì rơi xuống, thân hình lảo đảo mấy cái liền, sau đó mới
đáp: “Ngươi… ngươi nói láo, chúng ta chưa từng làm loại chuyện đó!”.

“Chưa từng làm?”, Triển Chiêu nắm chặt thanh Cự
Khuyết, cao giọng nói: “Kim Kiền, đem ô bồn cho bọn chúng thấy!”.

Kim Kiền nghe xong vội tiến lên hai bước, vừa mới
định mở bọc vải ra, có điều khi ngẩng đầu lên nhìn trời, lại thấy
lúc này mặc dù đã là hoàng hôn nhưng ánh dương vẫn chưa tắt hẳn. Suy
nghĩ rất nhanh liền đưa bọc vải lên cao, thấp giọng nói: “Lưu ô bồn,
kẻ sát hại ngươi đang ở trước mặt, ngươi có điều gì còn không mau
nói ra?”.

Ô bồn rung mạnh, thân bồn phát ra những tiếng u u,
giọng Lưu Thế Xương truyền ra tử bên trong: “Hai huynh đệ các ngươi giết
hại ta rất đau đớn! Rất đau đớn!”.

Những lời này vừa nói ra, huynh đệ Ngô thị kinh hãi
thất sắc. Chỉ thấy bịch một tiếng, Ngô đệ ngồi phịch xuống đất,
sắc mặt tái xanh, hai tay chống trên đất, hai chân quơ quào loạn lên,
vừa lê về phía sau vừa hét lớn: “Là… là hắn… ma… ma… ma!!!”.

Ngô Đại Lực cũng mặt cắt không còn giọt máu, đôi
mắt vốn hình tam giác giờ đây trợn trừng lên thành tam giác đều, ngũ
quan cùng tứ chi đều run rẩy không ngừng, miệng lẩm bẩm: “Không, không
thể nào, không thể có ma! Điều này không thể xảy ra!”.

Chỉ thấy hắn hoảng sợ quá độ, lưỡi rìu trong tay
mặc dù vẫn kề sát cổ họng Trịnh Tiểu Liễu nhưng đã có phần lơi
lỏng. Kim Kiền thấy thế không khỏi mừng thầm, vội liếc mắt sang
Triển Chiêu ngay bên cạnh, thầm nghĩ: Tiểu Miêu, dấu hiệu tốt, lát
nữa thế nào cũng có cơ hội để ngài cứu người.

Nhưng Triển Chiêu lại nghiêm sắc mặt, mím môi không
nói lời nào, đôi mắt sáng như sao chầm chậm hướng về phía Kim Kiền.

Kim Kiền sững sờ, nghĩ bụng: Tiểu Miêu ngài không
chăm chú nhìn hai tên hung thủ phía đối diện tìm cơ hội mà cứu
người, cứ trừng mắt im lặng nhòm tôi làm cái gì? Cho tôi xin, tôi chỉ
là đồ bán tiên giả mạo, không biết thuật đọc tâm, lại càng không
cùng huyết thống với con giun đũa trong cái bụng mèo của ngài, làm
sao mà có thể hiểu được suy nghĩ Tiểu Miêu ngài chứ?

Kim Kiền bên này đang khổ sở suy đoán tâm lý của
động vật họ nhà mèo, Trịnh Tiểu Liễu bên kia tư duy cũng không nhàn
rỗi.

Trịnh Tiểu Liễu vốn chỉ là một tạp dịch chuyên làm
tạp vụ, chưa từng gặp những trường hợp như thế này, vừa rồi chạy
theo hai người Kim, Triển tới đây, đột nhiên bị hai huynh đệ kẹp bắt
từ sau lưng, bởi hoảng sợ tột độ nên quên mất phải phản kháng. Sau đó
nhìn thấy Triển Chiêu đứng trước mặt liền hoàn hồn, lúc này Trịnh
Tiểu Liễu cảm thấy xấu hổ vô cùng, lòng thầm nghĩ: Mình giờ đang
bị hung thủ bắt giữ, làm vướng chân Triển đại nhân, sau này còn mặt
mũi nào mà làm sai dịch ở Khai Phong phủ nữa… Không được, nói thế
nào thì mình cũng là sai dịch của Khai Phong phủ, không thể làm mất
thể diện của Khai Phong phủ được.

Nghĩ đến đây, Trịnh Tiểu Liễu nảy ra một ý định,
thầm hạ quyết tâm, rướn người về phía trước, đưa cổ họng hướng
thẳng về phía lưỡi rìu sắc bén.

Mọi người ai cũng không ngờ rằng Trịnh Tiểu Liễu sẽ
hành động như vậy, nhất thời ngây người bàng hoàng.

Chỉ có Triển Chiêu phản ứng nhanh, nháy mắt nội lực
trong tay xé gió xuất ra, một luồng nội kình mạnh mẽ đẩy lùi Trịnh
Tiểu Liễu về sau nửa bước, cứu Trịnh Tiểu Liễu một mạng.

Nhưng chấn động này cũng khiến cho Ngô Đại Lực trong
chớp mắt giật mình tỉnh táo lại vài phần.

Ngô Đại Lực đột nhiên trợn trừng hai mắt, lưỡi rìu
vốn có phần rơi ra lại gí sát vào cổ họng Trịnh Tiểu Liễu, mở
miệng rít lên: “Để chúng ta đi, bằng không ta sẽ giết tên tiểu tử này
ngay bây giờ!”.

Dứt lời lại càng ghì chặt lấy Trịnh Tiểu Liễu,
chầm chậm lui ra sau.

Thân thể Trịnh Tiểu Liễu bị khống chế, không thể cử
động, đành hét lên: “Triển đại nhân, ngài đừng để ý đến thuộc hạ,
hãy bắt hai tên hung thủ này về Khai Phong phủ, thuộc hạ hôm nay dẫu
có chết ở đây cũng là chết trong vinh quang!”.

Triển Chiêu nghe vậy, thân hình hơi động đậy, Ngô Đại
Lực thấy thế lập tức quát lên: “Ngươi mà dám cử động dù chỉ một
chút, ta sẽ giết tên tiểu tử này ngay”.

Triển Chiêu nhất thời khựng lại.

Ngô Đại Lực nom Triển Chiêu không dám vọng động, liền
thấy an tâm vài phần, thầm nghĩ: Xem ra chỉ cần lợi dụng thằng nhóc
này để khống chế hai tên sai dịch kia, nhất định có thể đào thoát
khỏi đây. Sau này trời đất rộng lớn, chẳng lo không tìm được chốn an
thân, có điều cái ô bồn kia… thật sự rất phiền toái, vẫn nên sớm đem
nó huỷ đi mới được.

Nghĩ đến đây, Ngô Đại Lực liền lớn tiếng ra lệnh cho
Kim Kiền: “Tên tiểu tử mặc áo đen kia, đem cái ô bồn đến đây!”.

Triển Chiêu và Kim Kiền nghe thế nhất thời cả kinh.

Ngô đệ lại kinh sợ hơn gấp vạn lần, vội vàng kêu lên:
“Đại… đại ca… đại… đại ca nói gì vậy, trong cái ô bồn kia có… có ma
đó!”.

“Câm miệng!”, lúc này Ngô Đại Lực đã bị dồn vào
chân tường, sự liều lĩnh cùng lá gan cũng tăng thêm ba phần, thấp
giọng quát: “Ma thì sao nào, lúc hắn sống ta còn không sợ”, ngưng một
lát, lại ngẩng lên thúc giục: “Tiểu tử, ngươi không nghe thấy hả, còn
không mau mang ô bồn qua đây?”.

Kim Kiền nghe xong bất giác rụt cổ, mắt liếc sang
Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại im lặng không nói một lời, đôi mắt
đen láy sáng long lanh nhìn chầm chầm vào Kim Kiền.

Kim Kiền nhất thời bất đắc dĩ, nghĩ thầm: Thôi vậy,
xem ra mình không có thiên tư trong việc liếc mắt ra hiệu rồi, cùng con
mèo này mắt đưa đi mi đánh lại đến cả nửa ngày trời mà cũng không
hiểu được ý của nhau! Mình nên tự nghĩ lấy cách vậy.

Nghĩ đến vậy, Kim Kiền không khỏi bắt đầu đánh giá
ba người trước mắt, lòng thầm cân nhắc: Tình huống trước mắt rất
không ổn! Trịnh Tiểu Liễu bị biến thành con tin, Tiểu Miêu thì thành
vật trang trí, bây giờ nếu mình mang cái ô bồn này qua đó, vạn nhất
tên Ngô Đại Lực kia tiện tay kẹp luôn cổ mình túm lại… Dựa theo những
phán đoán thông thường nhất, con tin trong tình huống này khả năng bị
giết lên đến trên 90%. Không được, mình là người hiện đại duy nhất ở
triều Tống, đương nhiên không thể đem tính mạng bản thân ra đánh cuộc
được. Vả lại tên Ngô Đại Lực kia cũng chỉ muốn cái ô bồn này, mình
cứ đem nó cho hắn là được, không cần phải mạo hiểm đích thân đi qua.

Nghĩ vậy, Kim Kiền hạ quyết tâm, nâng ô bồn trong tay
lên, tạo thành tư thế ném bóng chày đúng tiêu chuẩn, cánh tay vận
sức, vù một cái quăng ô bồn đi.

Chợt nghe thấy tiếng rên rỉ của ô bồn trong không
trung: “Đừng mà…”.

Ngô Đại Lực không ngờ Kim Kiền sẽ có hành động như
vậy, nhất thời kinh hoàng, mặc dù hắn vừa nói không sợ ô bồn, nhưng
sau cùng vẫn là có tật giật mình, lại thấy ô bồn kêu lên thảm thiết
bay thẳng về phía mình, khó tránh khỏi có chút hoảng hốt, vội lùi
nhanh về phía sau. Nhưng mới được nửa bước thì thấy một bóng màu lam
lóe lên trước mắt, tên trẻ tuổi áo lam kia mới rồi còn cách hơn một
trượng không biết tự khi nào đã tiến tới trước mặt mình rồi.

Ngô Đại Lực khiếp sợ, sát tâm nổi lên, cây rìu trong
tay phạt ngang một cái, nhắm thẳng cổ họng Trịnh Tiểu Liễu mà rạch
tới. Nếu đã quyết bỏ xe giữ tướng, đương nhiên y phải vận hết hai
mươi phần khí lực, phạt một nhát rìu nhanh như chớp giật.

Triển Chiêu sao để cho hắn thực hiện được ý đồ, tay
phải giữ bảo kiếm đỡ lên, đẩy bật lưỡi rìu ra, tay trái xoay một
cái, kéo Trịnh Tiểu Liễu về phía cạnh mình. Lưỡi rìu kia vung tới
tựa như ánh chớp, có điều nó cũng chỉ để lại trên mu bàn tay Triển
Chiêu một vết thương rất nhỏ, máu đỏ rơm rớm rỉ ra.

Ngô Đại Lực thấy mình thất thủ, cũng không quan tâm
đến đệ đệ còn đang cứng đờ trên đất, liền quay người bỏ chạy bạt
mạng, nhưng chưa lao đi được hai thước đã thấy tà áo thuần một sắc
lam bay phất phơi trước mặt. Mắt hắn hoa lên, cơ thể không biết bị vật
gì điểm hai cái, đến khi định thần lại toàn thân đã cứng ngắc, không
cử động được.

Triển Chiêu điểm mũi chân, đáp xuống không một tiếng
động, khẽ xoay cổ tay một cái, Cự Khuyết tra vào vỏ, đôi mày lưỡi
mác nhướng lên, nói: “Ngô Đại Lực, còn không theo chúng ta về Khai
Phong phủ chờ Bao đại nhân xử lý”.

Ngô Đại Lực trợn trừng hai mắt, nhưng nửa lời cũng
không phát ra được, dù động đậy một chút cũng không được.

Triển Chiêu lại đi đến trước mặt Trịnh Tiểu Liễu
hỏi: “Trịnh Tiểu Liễu, ngươi có bị thương không?”.

Trịnh Tiểu Liễu vừa thoát khỏi miệng cọp, lại
chứng kiến công phu tuyệt đỉnh của Triển Chiêu, không khỏi có chút
ngây người bàng hoàng, đến tận lúc nghe được câu hỏi của Triển Chiêu
mới hoàn hồn, vội vàng chấp tay nói: “Không… không bị thương. Trịnh
Tiểu Liễu cảm tạ ơn cứu mạng của Triển đại nhân”.

Triển Chiêu gật đầu, lại quay qua chỗ của Kim Kiền
hỏi: “Kim Kiền, ô bồn có bị tổn hại gì không?”.

Kim Kiền nghe vậy không khỏi toát mồ hôi đầy đầu,
vội ngồi sụp xuống đất gõ hai cái vào ô bồn, cười gượng đáp: “Không
tổn hại gì, chỉ là chắc lại im lặng một lúc lâu nữa rồi”.

Triển Chiêu nghe xong, khẽ lắc lắc đầu: “Kim Kiền, tuy
rằng Triển mỗ ám hiệu ngươi đánh lạc hướng của Ngô Đại Lực để
Triển mỗ cứu người, nhưng người cũng không cần phải dùng phương pháp
như thế này, vạn nhất hủy đi vật chứng quan trọng thì phải làm thế
nào?”.

“Nhất thời nóng lòng, nhất thời nóng lòng…”, Kim
Kiền cười khan hai tiếng, lòng lại thầm nghĩ: Thì ra “làn thu thủy”
của Tiểu Miêu là ý như thế, chẹp, mình đúng thật là mèo mù vớ
chuột chết, làm bừa một hồi mà trúng.

Triển Chiêu thấy hung thủ đã bị bắt cũng yên tâm
phần nào, lôi huynh đệ Ngô thị vào trong nhà, tìm hai sợi dây thừng,
trói gô chúng lại. Ngô đệ thấy đại ca bị bắt đã sớm bị dọa đến hồn
bay phách lạc, căn bản không hề có ý định phản kháng, tất cả đều
thuận theo. Ngô Đại Lực được Triển Chiêu giải huyệt cho nửa người
dưới, nửa trên vẫn cứng ngắt như khúc gỗ, miệng không thể nói, chỉ
có thể dùng đôi mắt hình tam giác căm hận trừng trừng nhìn ba người
Triển Chiêu.

Hết thảy đều sắp xếp thỏa đáng, Triển Chiêu lại
lệnh cho hai người Kim, Trịnh giải huynh đệ Ngô thị, mang theo ô bồn
cùng hung khí đi ra phía cửa, dự định cùng vợ con Lưu Thế Xương trở
về Khai Phong phủ kết thúc vụ án.

Nhưng chưa đi đến cửa, Triển Chiêu dẫn đầu thân hình
đột nhiên lảo đảo, “bịch” một cái, khuỵu xuống đất.

“Triển đại nhân?!”, Kim Kiền và Trịnh Tiểu Liễu vội
chạy lên đỡ Triển Chiêu.

Trịnh Tiểu Liễu hoảng loạn kêu lên: “Triển đại nhân,
ngài làm sao thế?”.

Triển Chiêu quỳ một chân xuống đất, tay nắm chặt bảo
kiếm tì người lên, lắc lắc đầu nói: “Không có gì đáng ngại, e là
mấy ngày gần đây vất vả quá mức, chân có chút vô lực”.

Dứt lời Triển Chiêu định đứng thẳng lên thì lại nghe
Kim Kiền kêu một tiếng thất thanh: “Không được cử động!”.

Tiếng kêu này vang rền tựa chuông ngân, khiến cho mọi
người sợ hãi nhảy dựng lên, bất giác Triển Chiêu và Trịnh Tiểu Liễu
quay sang nhìn nhau. Chỉ thấy hai mắt Kim Kiền trợn tròn, lông mày
dính sát vào mắt, từ từ nâng cánh tay trái của Triển Chiêu lên, chỉ
thấy vết thương nhỏ trên mu bàn tay của Triển Chiêu hỏi: “Triển đại
nhân, vết thương này do vật nào gây ra?”.

Triển Chiêu nhướng mắt nhìn lại, vết thương kia tuy
dài nhưng lại vừa mảnh vừa nông, nếu không nhìn kỹ sợ rằng khó phát
hiện ra, chỉ thấy xung quanh miệng vết thương lờ mờ xuất hiện sắc
đen, có lẽ là máu tụ, không khỏi có chút bất đắc dĩ, thầm nghĩ: Ta
hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm, bị thương là chuyện rất đỗi bình
thường, loại vết thương này, hà tất có thể kinh sợ đến mức kỳ quái
thế ư.

Nhưng ngẩng đầu lên nhìn lại thấy vẻ mặt Kim Kiền vô
cùng lo lắng, bất giác lòng Triển Chiêu cảm thấy ấm áp, nhẹ nhàng
lên tiếng an ủi: “Vừa rồi chiếc rìu kia sượt qua, chẳng qua chỉ là
vết thương ngoài da, Kim Kiền không cần lo lắng”.

“Rìu?”, Kim Kiền nghe xong, vội vàng lấy lưỡi rìu
hung khí từ trong bọc ra, kiểm tra tỉ mỉ. Trên lưỡi rìu này, sắc đen
tràn ngập, thoang thoảng tỏa ra mùi hôi thối.

“Ngô Đại Lực, sau khi dùng cây rìu này giết người, vết
máu trên lưỡi rìu ngươi có rửa sạch đi không?”, Kim Kiền đột ngột quay
người ra sau quát lên với huynh đệ Ngô thị.

Ngô Đại Lực thấy vẻ mặt của Kim Kiền, nhất thời cả
kinh, không tự chủ được mà lắc lắc đầu.

Chợt nghe Ngô đệ đáp: “Đại ca nói máu trên lưỡi rìu
có thể trừ tà, cho nên chưa từng rửa. Lần này ra ngoài cũng là đại
ca nói nhất định phải mang theo rìu này, cho nên…”.

“Câm miệng!”, Kim Kiền lại quát lên một tiếng, khiến
cho Ngô đệ cứng lưỡi im bặt.

Kim Kiền túm lấy cánh tay Triển Chiêu, ngón tay đặt
lên cổ tay, cẩn thận chuẩn mạch, hai mắt lại dính chặt lấy vết
thương trên mu bàn tay Triển Chiêu đánh giá một cách kỹ lưỡng.

Triển Chiêu và Trịnh Tiểu Liễu thấy hành vi của Kim
Kiền như vậy, không khỏi cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng nom đôi lông
mày của Kim Kiền nhíu chặt, thần sắc vô cùng nghiêm túc, một thứ
khí thế kỳ lạ bao trùm toàn thân Kim Kiền hai người nhất thời không
cách nào mở miệng đặt câu hỏi.

Chưa đầy nửa khắc sau, Kim Kiền nhẹ nhàng thả cổ tay
Triển Chiêu ra, thấp giọng nói: “Triển đại nhân, có phải lúc này
ngài cảm thấy tay chân bủn rủn, đầu óc váng vất, không có chút sức
lực nào không?”.

Triển Chiêu kinh ngạc, gật đầu nói: “Tuy có chút không
ổn, nhưng cũng không có gì đáng ngại”.

Kim Kiền lại như không nghe thấy lời của Triển Chiêu,
cuống quýt lần mò theo vạt áo hồi lâu, sau cùng rút một bọc vải,
lấy ra một viên dược hoàn, đưa đến bên miệng Triển Chiêu nói: “Uống
nó đi!”.

Triển Chiêu đôi mắt mở lớn, trừng trừng nhìn Kim
Kiền hỏi: “Đây là…”.

“Ngài bị trúng thi độc, đây là Thanh độc hoàn, trước
tiên ngài hãy uống nó để bảo vệ tâm mạch!”, Kim Kiền có chút không
kiên nhẫn nói.

“Thi độc? Triển đại nhân trúng thi độc?”, giọng của
Trịnh Tiểu Liễu nhất thời nghẹn lại.

“Trúng độc? Ta trúng khi nào?”, Triển Chiêu cũng tỏ vẻ
nghi hoặc.

“Không còn thời gian nữa, nào có thể nói nhiều lời
vô nghĩa như vậy được?”, Kim Kiền đưa tay ra nắm lấy cằm Triển Chiêu,
Triển Chiêu kinh ngạc, vừa định vận sức để vùng ra thì thấy mắt hoa
lên, khí lực toàn thân chẳng còn, nhưng động tác đó lại khiến Kim
Kiền thêm cương quyết nhét viên dược hoàn vào miệng Triển Chiêu, “ực” một
tiếng, thuốc được nuốt xuống.

Chợt nghe Kim Kiền lẩm bẩm độc thoại, tựa như đang
đọc nhẩm thi thư: “Thi độc sản sinh trong máu của người bị sát hại
trong lúc kinh hoàng tột độ, tích tụ phân hủy mà thành. Con bà nó, hai
tên huynh đệ này thật chẳng chuyên nghiệp chút nào, giết người xong
cũng chẳng chịu lau rửa hung khí, thế nên mới khiến lưỡi rìu chứa
thi độc. Ai da… muốn giải hết thi độc thì trước tiên phải uống Thanh
độc hoàn để bảo vệ tâm mạch, trong vòng một khắc sau phải ngâm mình
trong nước đang chảy để làm chất độc loãng đi, như thế độc khắc
giải… Huynh đệ họ Ngô kia…”, đột nhiên Kim Kiền hét lên một tiếng,
“Gần đây có hồ nước hay con sông nào không?”.

Ngô đệ nghe gọi không khỏi kinh hoàng, bật thốt:
“Ngoại thành phía bắc trấn có một cái hồ nhỏ, cách đây chưa đầy nửa
dặm…”.

“Vừa hay!” Nghe xong hai mắt Kim Kiền sáng lên, lật
đật chạy đến bên cạnh huynh đệ họ Ngô, trói hai tên đó vào cột nhà,
vừa trói vừa quay lại ra lệnh cho Trịnh Tiểu Liễu: “Tiểu Lục, việc
không thể chậm trễ, anh hãy cõng Triển đại nhân, chúng ta phải đến
hồ mau!”.

Tuy Trịnh Tiểu Liễu không hiểu gì nhưng thấy vẻ mặt
nghiêm trọng của Kim Kiền, trong lời nói còn có vài phần khí thế,
lại nghĩ đến sự an nguy của Triển đại nhân, nhất thời sức lực tăng
vọt, tay vận sức đem cả người Triển Chiêu đang xụi lơ cõng trên lưng,
cùng Kim Kiền phía sau chạy thật nhanh, còn hai huynh đệ họ Ngô kia
sững sờ ở nguyên tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau.

Lại nói đến Triển Chiêu, tuy lúc này toàn thân chẳng
chút sức lực nào, miệng cũng không nói được, nhưng vẫn còn ý thức,
vẫn cảm nhận được Trịnh Tiểu Liễu cõng mình trên lưng chạy như điên.
Chẳng bao lâu đã ra bên ngoài trấn, trước mặt Triển Chiêu là hồ nước
lấp lánh, bỗng nhiên một dự cảm không lành lóe lên trong đầu Triển
Chiêu.

Kim Kiền dừng lại bên cạnh Triển Chiêu, đoạt lấy
thanh Cự Khuyết rồi quát Trịnh Tiểu Liễu: “Mau ném Triển đại nhân
xuống hồ!”.

“Cái gì?”, Trịnh Tiểu Liễu vừa nghe xong lập tức
khựng lại, kinh hoàng hỏi: “Ném… ném Triển đại nhân xuống hồ ư?”.

“Kêu cái gì?”, Kim Kiền rống lên, “Không muốn Triển
đại nhân chết thì mau làm theo lời tôi!”.

“Nhưng… nhưng…”

“Cậu còn lằng nhằng cái gì, nếu chậm nửa khắc nữa
Triển đại nhân sẽ bị độc phát công tâm, khi đó không thể cứu được
nữa đâu!”.

Trịnh Tiểu Liễu nghe xong thì vô cùng hoảng sợ, vội
vàng khom người xuống, hai tay phát lực, vù một cái ném Triển đại
nhân trên lưng đi một cách dứt khoát.

Đáng tiếc cho Triển Chiêu kia, đường đường là một
đại hiệp danh trấn giang hồ, là Ngự tiền tứ phẩm đới đao thị vệ,
vậy mà lại bị quăng lên trời, vạch ra một đường cong parabol đúng tiêu
chuẩn, cứ thế rơi tõm xuống hồ.

***

Mặt hồ phẳng lặng, lau sậy xào xạc nên thơ bên hồ,
mặt trời đã lặng, ráng chiều đã tắt, trăng lên sáng vằng vặc, một
làn gió mát lành rẽ mây thổi tới cũng chẳng làm xao động cảnh sắc
hai bên hồ.

Mặt trời khuất sau đỉnh núi, trăng bạc đầu tháng
treo cao, bên hồ có hai cái bóng cuộn tròn, chăm chú nhìn thật kỹ
mới thấy đó là hai thiếu niên đang ngồi bó gối cạnh nhau.

“Kim Kiền…”.

“Hử?”.

“Triển đại nhân xuống hồ được bao lâu rồi?”

“… Không biết”

“Hình như là rất lâu rồi…”

“… Ừ.”

“Độc trên người Triển đại nhân hẳn đã được giải hết
rồi chứ?”

“… Chắc cũng hết rồi.”

“Vậy Triển đại nhân sao vẫn chưa lên bờ?”

“…”

“Kim Kiền…”.

“…”

“Kim Kiền…”.

“Gọi cái quỷ ấy!”, đột nhiên Kim Kiền đứng phắt dậy
hét lên: “Có gì phải lo lắng nào? Triển đại nhân võ công tuyệt đỉnh,
khinh công vô song, sau khi giải độc sẽ khôi phục thần trí, tự nhiên tự
biết bơi vào bờ… ôi…”.

Trịnh Tiểu Liễu nghe thấy vế đầu tiên của Kim Kiền
trong lòng đã an tâm vài phần, nhưng nghe thấy Kim Kiền bỗng nhiên như
bị mèo tha mất lưỡi, nửa câu sau ngắc ngữ không có âm thanh nào phát
ra, không kìm được ngẩng đầu lên nhìn.

Vừa nhìn Trịnh Tiểu Liễu bỗng rùng mình một cái.

Chỉ thấy hai mắt Kim Kiền như lồi ra, miệng há to,
lưỡi cứng ngắc, run rẩy không ngừng.

“Kim Kiền?”, Trịnh Tiểu Liễu cũng đứng dậy khẽ gọi.

Kim Kiền chậm rãi quay sang, hai mắt trống rỗng nhìn
Trịnh Tiểu Liễu, khóe miệng giật giật, mấp máy môi: “Hình như mèo
không biết bơi…”.

“Hả?”, Trịnh Tiểu Liễu sững sờ.

“Oh my god!”, đột nhiên Kim Kiền hét lên một tiếng,
vừa chạy tới bên hồ vừa la lên: “Triển… Triển đại nhân không biết bơi,
lâu… lâu như vậy mà vẫn chưa lên bờ, sợ rằng…”.

Trịnh Tiểu Liễu vừa nghe xong nhất thời kinh hoàng biến
sắc, vội vàng cùng Kim Kiền chạy tới mép hồ, vừa định tri hô kêu
cứu, lại thấy Kim Kiền đột nhiên chấn động, mắt từ từ nhìn xuống
dưới chân mình. Trịnh Tiểu Liễu cũng nhìn theo ánh mắt Kim Kiền, chỉ
thấy một cánh tay trắng bệch nắm chặt lấy mắt cá chân người trước
mặt.

“Áaaaaaa!!!”, tiếng kêu thảm thiết vang tận mây xanh.

Kim Kiền và Trịnh Tiểu Liễu ngồi bịch xuống đất
cứng đờ, mắt mở to chăm chăm nhìn một người tóc tai tán loạn bết
dính, đang chầm chậm từ trong hồ nước đen ngòm leo lên bờ, dần dần
đứng thẳng dậy, từ từ đi đến chỗ cả hai.

Dưới ánh trăng, một trận gió thổi tới làm tung bay
mái tóc ướt của người đó, lộ ra gương mặt bình thường vốn ôn hòa
tuấn tú, văn nhã, nhưng lúc này lại tái xanh.

“Hung linh nửa đêm!!! Xác chết Triển đại nhân sống
dậy!!!”, Kim Kiền lập tức co rúm lại thành một đống, phủ phục trên
mặt đất, vừa dập đầu vừa nói: “Triển đại nhân, ngài đừng trách
thuộc hạ, thuộc hạ cũng vì cứu ngài, ngài đại nhân đại lượng không
chấp kẻ tiểu nhân, tha cho thuộc hạ đi!”.

Trịnh Tiểu Liễu cũng bị dọa không nhẹ, thấy Kim
Kiền như vậy cũng vội vàng bắt chước theo, khom người phủ phục bái
lạy.

Lại nói về Nam hiệp Triển Chiêu, công phu trên bờ dĩ
nhiên là thiên hạ vô song, nhưng luận về công phu dưới nước thì chỉ là
một con vịt cạn mà thôi. Đương nhiên Triển Chiêu bị ngâm mình trong nước,
chất độc dần tán phát đi, thần trí khôi phục mới phát hiện mình
đang nằm ở giữa hồ, lúc đó thực sự là kinh hoàng thất sắc. May thay
nước hồ không quá sâu, dựa vào công phu bế khí tu tập nhiều năm,
Triển Chiêu rốt cuộc cũng trong chỗ thập tử nhất sinh mà mò mẫm
trèo lên được bờ. Nhưng vừa mới lên bờ lại bị hai tên đầu sỏ ném
mình xuống hồ coi là cô hồn dã quỷ, như thế thử hỏi vị Nam hiệp
Triển Chiêu này không nộ khí xung thiên ngay tại trận sau được.

Triển Chiêu nhìn hai người trước mặt, khuôn mặt tuấn
tú nhăn lại, đôi môi mỏng hơi giật giật, hai tay nắm chặt, thật sự
rất muốn đánh bốp bốp lên đầu hai cái tên này.

Nhưng Nam hiệp rốt cuộc vẫn là Nam hiệp, tuyệt đối
không phải hạng người vong ân phụ nghĩa, lúc trước tuy rằng ý thức lơ
mơ, có điều cũng nhớ mang máng là mình bị quăng xuống dưới hồ mới
giải được độc trong người.

Triển Chiêu thở dài một tiếng, duỗi nắm tay ra, lại
nhìn kỹ hai người này, không khỏi có chút dở khóc dở cười.

Chỉ thấy Kim Kiền không biết lôi từ đâu ra ba ngọn cỏ
xanh, vê lại thành hình nén nhang, cắm xuống trước mặt, chắp hai tay
lại, quỳ lạy không ngừng, mà Trịnh Tiểu Liễu cũng trong tư thế y
chang, chỉ là trước mặt thiếu đi ba nén hương cỏ xanh.

“Triển mỗ còn chưa chết, hai vị không cần lạy nữa!”,
Triển Chiêu bất đắc dĩ nói.

Kim Kiền và Trịnh Tiểu Liễu nhất thời đứng hình,
ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.

Triển Chiêu mặt dù toàn thân ướt sũng, búi tóc tán
loạn, nhưng ngoại trừ dáng hình nhếch nhác, khuôn mặt có chút nhợt
nhạt ra, còn lại vẫn vô cùng bình thường. Lúc này hai mới thở phào
nhẹ nhõm.

Kim Kiền đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán, đứng
dậy cầm thanh Cự Khuyết trao lại cho Triển Chiêu, rồi vỗ vỗ ngực.

Trịnh Tiểu Liễu lại vui mừng khôn xiết, đứng bên
Triển Chiêu reo lên: “Triển đại nhân, ngài thực sự không sao chứ? Thi
độc đã giải hết rồi chứ?”.

Triển Chiêu gật gật đầu, nhìn hai người trước mắt,
khoan thai nói: “Triển mỗ còn phải cảm tạ ơn cứu mạng của hai vị”.

Kim Kiền thoáng thấy đôi mắt đen láy chính trực sáng
lấp lánh như sao đang nhìn thẳng mình, không khỏi giật mình, thầm
nghĩ: Hỏng rồi, vừa rồi nhất thời nóng lòng, con mèo này không phải
đã nhìn ra lai lịch sư phụ của mình rồi chứ? Như vậy cũng quá đáng
sợ đi.

Tâm tư xoay chuyển rất nhanh, Kim Kiền đột nhiên kêu
lên: “Đại nhân, bọn thuộc hạ vì giúp ngài giải độc đã để hai huynh
đệ họ Ngô kia ở trong trấn, không biết lúc này…”.

Triển Chiêu vừa nghe lập tức đứng dậy, chạy về
trấn. Kim Kiền liền thở phào nhẹ nhõm, cùng Trịnh Tiểu Liễu chạy
theo sau Triển Chiêu.

Đến khi ba người quay lại nhà huynh đệ Ngô thị, hai
huynh đệ kia vẫn bị trói chặt vào cột nhà, chẳng chút động cựa,
lúc này mọi người mới an tâm.

Sau đó tất thảy đều thuận lợi, ba người đưa hung
thủ, vật chứng cùng vợ con của Lưu Thế Xương về đến Khai Phong phủ,
Bao đại nhân vừa thấy liền vô cùng vui mừng, quyết định sáng sớm hôm
sau sẽ khai thẩm.

Chỉ là đêm hôm đó, trong phòng của Ngự tiền tứ phẩm
đới đao hộ vệ Triển đại nhân truyền ra tiếng hắt xì liên tiếp cơ hồ
chẳng dứt, có hơi ồn ào chút chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.