Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 1 - Chương 2


Tại phủ Sái Châu dũng cảm ra làm chứng, trong nhà giam sáng
tỏ tâm tư

Trước nay Kim Kiền chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày
lưu lạc đến tận nơi đây. Chẳng qua là định tá túc ở miếu Quan Công mấy đêm, khi
không lại gặp phải tai bay vạ gió.

Ngước lên nhìn, đây là công đường phủ nha Sái Châu, trang
nghiêm, kính cẩn. Chính giữa là một bức họa mặt trời hồng ló dạng trên biển, biển
xanh vầng dương đỏ, vô cùng tinh tế. Phía trước bức họa là một bục cao bằng đá,
trên bục kê một chiếc bàn xử án dài màu đen tuyền, trên đó đặt hộp đựng quan ấn,
ống thẻ, giá bút, nghiên mực, kinh đường mộc,…, hai bên bàn đặt hai thẻ bài đầu
hổ: “Hồi Tỵ”, “Túc Lập”, càng thể hiện rõ sự uy nghiêm trên công đường. Phía
sau bàn xử án là một chiếc ghế tựa bằng gỗ, trên đó phủ một lớp vải gấm.

Tri phủ Sái Châu, Từ đại nhân ngồi sau bàn xử án, phía trên
đầu là bức hoành phi mạ vàng, “Minh kính cao huyền[1]”, thần sắc nghiêm túc.
Tam ban nha dịch[2] tay cầm đường côn nghiêm trang đứng hai bên tả, hữu.

[1] Minh kính cao huyền: nghĩa là gương sáng treo cao, ám chỉ
sự sáng suốt của quan phụ mẫu.

[2] Tam ban nha dịch: cụm từ chỉ chung những người làm các
nhiệm vụ khác nhau trong nha phủ.

Kinh đường mộc đập mạnh một tiếng, Tam ban nha dịch đồng
thanh hô: Uy vũ…..

Kim Kiền cảm thấy đầu gối mềm nhũn, nhất thời ngã sụp xuống
đất. Chẹp chẹp, đá xanh lót nền của công đường này quả nhiên là hàng tốt, cứng
quá trời, vừa quỳ xuống mà xương bánh chè đã kêu “răng rắc” rồi.

“Quỳ dưới công đường là kẻ nào, dám cả gan phạm trọng tội giết
người tại bản châu, còn không mau nhận tội!”, tri phủ đại nhân quát lớn.

Hai người cúi đầu quỳ dưới công đường, trong đó có một người
phụ nữ trẻ tuổi là Tần Hương Liên, người còn lại ăn mặc rách rưới như ăn mày khất
thực bên đường chính là Kim Kiền đang thầm kêu lớn, xui xẻo quá đi mất.

“Đại nhân, dân phụ là Tần Hương Liên, dân phụ bị oan. Dân phụ
không giết người.” Người phụ nữ quỳ dưới công đường kêu lớn.

Rầm! Nhất thời tiếng kinh đường mộc vang vọng khắp công đường.

“Điêu dân to gan, ngươi cầm đao trong tay, toàn thân đẫm
máu, nửa đêm canh ba lại có hành vi quỷ dị. Nam tử ở miếu Quan Công kia không
do ngươi giết thì còn là ai?”

“Khởi bẩm đại nhân, Hàn Kỳ kia tự sát vong mạng, thanh đao
này cũng do Hàn Kỳ đích thân giao tận tay dân phụ. Vì trước khi Hàn Kỳ chết,
dân phụ ở bên cạnh hắn, toàn thân dân phụ đẫm máu là do khi đó bị bắn vào.” Tần
Hương Liên hơi ngẩng đầu lên, quả quyết nói.

Kim Kiền bên cạnh kinh ngạc: Quả nhiên Tần Hương Liên đã từng
đến Khai Phong phủ nha, diện kiến nhân vật tầm cỡ ở đó, thế nên trước tình huống
bất lợi này lời nói vẫn đâu ra đấy, rất bài bản. Nào có giống mình, vừa nghe tiếng
kinh đường mộc thì toàn thân đã mềm nhũn, chẳng xứng với hình tượng vĩ đại và
cao ngạo của người đến từ tương lai tí nào.

Nhưng trên công đường, vị trí phủ đại nhân kia lại không
tin, tiếp tục hỏi: “Dựa vào lời của ngươi, người chết ở miếu Quan Công kia tên
gọi là Hàn Kỳ?”

“Khởi bẩm đại nhân, đúng thế.” Tần Hương Liên đáp.

“Hắn vì sao lại tự sát?”

Thần sắc Tần Hương Liên trầm xuống: “Khởi bẩm đại nhân, đó
là vì Hàn nghĩa sĩ không muốn giết người diệt khẩu, bèn thả mẹ con dân phụ đi,
nhưng lại không cách nào ăn nói với chủ nhân mình nên tự sát mà chết.”

Tri phủ đại nhân kinh ngạc: “Giết người diệt khẩu? Vì sao hắn
phải giết người diệt khẩu? Kẻ nào sai khiến hắn?”

Tần Hương Liên vừa nghe liền thẳng lưng, quai hàm hơi nghênh
lên, hai tay nắm chặt vạt áo trước ngực, cao giọng nói: “Đại nhân, dân phụ oan
uổng quá! Dân phụ là thê tử kết tóc của phò mã đương triều Trần Thế Mỹ. Trần Thế
Mỹ kia tham vinh hoa phú quý, sai Hàn Kỳ sát thê diệt tử. Xin đại nhân hãy làm
chủ cho dân phụ.” Nói xong bèn cúi lạy dập đầu.

Những lời này vừa nói ra, tất cả những người có mặt trên
công đường đều bàng hoàng kinh sợ.

Việc nha dịch, sư gia khiếp sợ nói không nên lời thì không cần
miêu tả tỉ mỉ rồi. Chỉ nhìn tri phủ Sái Châu, Từ Thiên Lân, hai mắt như muốn rớt
ra khỏi tròng, mồm miệng há to, cánh tay đang cầm kinh đường mộc cứng đờ giữa
không trung. Chắc lúc nghe dân phụ dưới công đường gọi thẳng tên húy của phò mã
đương triều đã định trách phạt, chẳng ngờ lại bị mấy câu sau dọa đến ngẩn cả
người.

Mà lúc này Kim Kiền lại đang thầm than khổ, định vận dụng
khinh công bỏ chạy, nhưng không có cách nào khác, hai chân đã bị trói bằng xiềng
xích, chẳng thể làm gì được.

Quả nhiên Tần Hương Liên này là kẻ đại đại đại ngốc. Trần Thế
Mỹ là nhân vật nào, là phò mã đương triều đấy. Là em rể của đương kim hoàng thượng,
là con rể của thái hậu, lão phật gia. Đến cả danh nhân lịch sử, lão Bao kia còn
phải giải quyết nội bộ, cái ngữ tri phủ cỏn con này sao dám cả gan động đến một
sợi lông chân của Trần Thế Mỹ chứ? Tần Hương Liên chạy tới nơi này cáo trạng đã
đành, lại còn mang theo cái danh nghi can mưu sát nữa chứ. Haizzzz, lẽ nào đường
đường một người tương lai như mình phải bỏ mạng tại đây?! Trời ạ, thật là quá
xui xẻo, chó cắn áo rách mà….

Một lúc lâu sau, tri phủ đại nhân cuối cùng cũng định thần lại,
kinh đường mộc trong tay đập xuống bàn, quát: “Điêu dân to gan, dám cuồng ngôn
vọng ngữ, vu cáo hãm hại phò mã đương triều. Người đâu, đem ả đàn bà kia ra
đánh năm mươi trượng cho ta!”

Tần Hương Liên vừa nghe, lập tức cao giọng kêu lên: “Đại
nhân, dân phụ tuyệt không có ý vu cáo hãm hại phò mã, dân phụ có bằng chứng.”

Đột nhiên Kim Kiền cảm thấy lạnh gáy, run cầm cập.

Này này, thím à, thím đừng kéo ta xuống nước chứ! Ta là người
tương lai, nếu như bị chụp mũ tội làm đảo lộn tiến trình phát triển của lịch sử
thì toi.

“Ngươi có bằng chứng gì?” Tri phủ đại nhân hỏi.

“Khởi bẩm đại nhân, trên thanh đao kia có ấn của phò mã phủ,
đó chính là bằng chứng. Vị tiểu huynh đệ bên cạnh dân phụ đã tận mắt chứng kiến
Hàn Kỳ tự sát, đó là nhân chứng.” Tần Hương Liên cúi lạy đáp.

Kim Kiền chợt cảm thấy choáng váng, mềm nhũn người, lòng thầm
nói: Xong rồi…. Trời cũng muốn ta chết rồi.

Tri phủ đại nhân biến sắc, lập tức gọi người mang thanh đao
hung khí lên công đường, tỉ mỉ kiểm tra thực hư, thần sắc càng lúc càng khó
coi. Rồi tri phủ đại nhân ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên bị trói thành một đống,
đột nhiên đập mạnh kinh đường mộc hỏi: “Quỳ dưới công đường là kẻ nào?”

Người Kim Kiền không khỏi run lên, biết câu hỏi này tất là hỏi
mình, bắt đầu suy nghĩ cân nhắc thật nhanh.

Làm thế nào bây giờ, có nên trả lời không? Ngoại trừ lão Bao
mặt đen cùng với một người xưng là Bát Hiền Vương ra, còn các quan viên lớn nhỏ
khác ở triều đại này mình chẳng có ấn tượng gì cả. Chẳng may, không cần chẳng
may, nhìn bộ mặt dữ tợn đầy “đức hạnh” của vị tri phủ đại nhân này, cộng thêm
khuôn mẫu trong mấy bộ phim truyền hình cũ rích – hắn ta ắt là kẻ xu nịnh, gió
chiều nào theo chiều đó, ỷ mạnh hiếp yếu, mình vẫn nên chừa lại một đường lui
cho chắc.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền thầm ra quyết định, lên tiếng đáp:
“Khởi bẩm đại nhân, tiểu nhân tên gọi là Vương Nhị Mặt Rỗ”.

“Vương Nhị Mặt Rỗ?” Tri phủ đại nhân ngạc nhiên.

Khoan hãy nói tri phủ đại nhân lấy làm kỳ quái, mà đến cả
Tam ban nha dịch trên công đường cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Họ làm sai dịch đã
nhiều năm, các vụ kiện lớn nhỏ gì cũng đều trải qua không ít, nhưng chưa từng
nghe thấy cái tên nào kỳ quái như cái tên này, giống biệt danh mấy kẻ quê mùa
thô lỗ gọi nhau thì đúng hơn. Tần Hương Liên lại càng thắc mắc, bản thân vốn dĩ
đã sớm xem vị thiếu niên này là ân nhân, nhưng chẳng ngờ vị ân nhân này lại có
cái tên dung tục tầm thường như vậy, không khỏi có chút buồn bã.

Mọi người cảm thấy kỳ quái, trong lòng Kim Kiền cũng cảm thấy
buồn bực. Tuy định dùng biệt danh, nhưng thời gian gấp gáp lại không kịp nhớ đến
“Bách gia tính[1]”, sao có thể nghĩ được cái tên hoàn hảo cơ chứ? Nhất thời vội
quá bật thốt ra cái tên này. Giờ nghĩ lại, so với những cái tên như “Trương
Tam”, “Lý Tứ”, chí ít cái tên này còn văn vẻ chán, cũng không đến nỗi làm mất
thể diện người tương lai, trong lòng cũng nhẹ nhõm vài phần.

[3] Bách gia tính: cùng với “Tam tự kinh”, “Thiên tự văn” là
ba cuốn sách vỡ lòng của người xưa. “Bách gia tính” thành sách vào những năm đầu
thời Bắc Tống, ban đầu tập hợp 411 họ của người Trung Quốc, sau bổ sung thêm
thành 504 họ. “Bách gia tính” dễ đọc, dễ nhớ, dễ thuộc.

“Vâng, tiểu nhân là Vương Nhị Mặt Rỗ”, cúi đầu nhìn xuống đất,
Kim Kiền sợ Tam ban nha dịch đang đứng xung quanh sẽ nhìn thấy biểu cảm nhăn
nhó, giật giật trên khuôn mặt mình.

Tri phủ đại nhân ho một tiếng, lại hỏi: “Vương Nhị Mặt Rỗ, bản
phủ hỏi ngươi, những lời Tần Hương Liên nói có phải sự thật không?”

“Dạ…..” Kim Kiền cố ý kéo dài giọng, khẽ nhướng mi, quan sát
sắc mặt của mọi người, trong lòng thầm tính cách thoát thân. Nhưng khi vô tình
chạm phải ánh mắt Tần Hương Liên, trong lòng bỗng chấn động.

Hai mắt Tần Hương Liên chất chứa bi thương, vết máu trên
khuôn mặt chưa kịp lau đi, giờ đã biến thành những vệt đen lấm tấm tựa như những
giọt lệ máu ngập tràn hai gò má….

Đó là máu của Hàn Kỳ….

“Khởi bẩm đại nhân, những lời Tần Hương Liên nói ….” Kim Kiền
nhắm nghiền mắt, đánh liều nói, “hoàn toàn là sự thật. Hàn Kỳ đích thực là sát
thủ do phò mã phái tới, y cũng đúng là tự sát mà chết.”

Ta đường đường là một người hiện đại, loại hành vi ngụy tạo
làm chứng giả ta khinh không thèm làm.

Tất cả mọi người trên công đường nghe lời này thì nhất thời
biến sắc.

Tri phủ đại nhân giơ kinh đường mộc trong tay lên, trao đổi
ánh mắt với vị sư gia bên cạnh vài lần, rốt cuộc cũng đập mạnh xuống.

“Án này tạm gác lại, sau sẽ tái thẩm, bãi đường.”

***

“Ôi ôi… đói chết mất… không thể tưởng tượng được nhà giam thời
cổ đại lại có thói quen ngược đãi tù nhân thế này, ta muốn khiếu nại…”

Ngồi xếp bằng trong nhà lao, hai tay Kim Kiền nắm lấy chấn
song bằng gỗ còn thô và to hơn cả tay mình, thần sắc u ám, hai mắt vô hồn, luôn
miệng oán thán.

Cũng khó trách Kim Kiền lại có hành vi “đức hạnh” như thế,
hãy nhìn xem nhà lao của phủ nha này, gạch xanh từ tường tới nóc, chẳng lỗ
thông hơi, rêu mọc kín đặc không có lấy một kẽ hở, không khí ẩm thấp xâm nhập vào
cơ thể. Huống hồ ánh mắt ngục tốt nhìn Kim Kiền và mẹ con Tần Hương Liên luôn
khiến Kim Kiền cảm thấy bất an.

“Câm mồm lại, kêu cái gì mà kêu!” Một ngục tốt đi tới, hung
hăng đập vào chấn song.

“Vương ân công…”, một giọng nữ phía sau khẽ vang lên.

Kim Kiền quay lại nhìn, thấy sáu con mắt của ba mẹ con Tần
Hương Liên đồng loạt nhìn chằm chằm vào mình, bất giác mây đen đầy đầu.

“Chuyện, chuyện gì thế?” Ánh mắt này thực khiến người ta
phát run.

“Ân công đã cứu mẹ con Hương Liên, trên công đường lại đứng
ra làm chứng, Hương Liên cảm kích vô cùng, không biết lấy gì để báo đáp, xin ân
công nhận một lạy của ba mẹ con Hương Liên.” Nói rồi, Tần Hương Liên kéo hai
con cùng quỳ lạy Kim Kiền, hai đứa trẻ cúi lạy dập đầu.

Kim Kiền nhất thời kinh ngạc, bất giác nhảy lùi về phía sau,
cả người dán sát vào chấn song.

“Không, không, không cần khách khí. Này, cái này, chút thành
ý này,…” Nhất thời hoảng hốt, Kim Kiền dùng lẫn lộn cả bạch thoại[4] lẫn văn
ngôn, cổ kim hợp nhất, chẳng biết mình đang nói gì. Vừa mới nói được nửa câu, đột
nhiên cảm thấy không thích đáng, vội vàng tiến lên, đưa tay nâng ba người đứng
dậy. “Một lạy này ta nhận không nổi, mọi người mau đứng dậy.”

[4] Bạch thoại: dạng ngôn ngữ viết của tiếng Hán hiện đại,
hình thành từ sau đời Đường, đời Tống trên cơ sở ngôn ngữ nói, ban đầu chỉ dùng
trong các tác phẩm văn học thông tục, về sau được dùng phổ biến trong xã hội;
phân biệt với văn ngôn.

Dù gì Tần Hương Liên cũng được xem là danh nhân mấy trăm năm
trước, từ góc độ di truyền học mà nói, Hương Liên và lão tổ tông của mình cùng
vai vế, một lạy này không biết đã lấy đi của mình bao nhiêu năm dương thọ rồi.

Tần Hương Liên nghe vậy mới chầm chậm đứng lên, kéo hai con
ngồi xuống đất, Kim Kiền thấy thế cũng ngồi xuống bên cạnh.

Thuận tay sửa sang lại y phục cho con gái, Tần Hương Liên khẽ
thở dài, nhưng hồi lâu sau cũng không thấy nói gì.

Kim Kiền bỗng thấy nản.

Người thời này phiền phức quá, có chuyện gì thì chẳng chịu
nói luôn ra cho xong, lại cứ phải thở dài một cái, ủ bầu không khí cho lên men,
đợi người khác ba thúc giục bốn mời mọc mới chịu mở miệng… Thôi vậy, nhập gia
tùy tục.

“Tỷ có tâm sự gì ư?” Kim Kiền hỏi.

Tần Hương Liên khép hờ hai mắt, cúi đầu nói: “Hương Liên chỉ
là đang lo lắng, nhà lao này quá ẩm thấp, không biết Ninh Nhi, Hinh Nhi có chịu
được không?”

Kim Kiền vừa nghe đã hiểu rõ tâm sự của Tần Hương Liên, quả
là đạo lý: Tấm lòng cha mẹ như trời bể. Nghĩ tới người thân của mình ở thời hiện
đại, tim Kim Kiền nhất thời mềm đi, mở miệng khẽ hỏi: “Chúng bao tuổi rồi?”

Tần Hương Liên định trả lời thì đứa bé trai đã cướp lời nói
trước: “Thần tiên ca ca, đệ tên là Ninh Nhi, năm nay bảy tuổi”.

Bé gái bên cạnh nghe thế cũng vội mở miệng: “Muội là Hinh
Nhi, năm nay mười tuổi”.

Sắc mặt Tần Hương Liên có chút kinh ngạc: Các con mình sau
khi phải chịu nhiều ấm ức ở phò mã phủ thì vẫn luôn buồn bã ủ ê không nói gì,
hôm nay sao lại thoải mái, vui vẻ như thế.

Tần Hương Liên không biết các con mình chưa từng gặp qua người
trong giang hồ, tất cũng không hiểu khinh công là gì, mà Kim Kiền vừa xuất hiện
đã thi triển tuyệt đỉnh khinh công. Trong mắt hai đứa trẻ tự nhiên cũng giống
như gặp được thần tiên trong các câu chuyện cổ vậy.

Kim Kiền ở bên lại thấy buồn cười. Nhìn hai đứa tiểu quỷ này
mắt lấp lánh, khuôn mặt tràn ngập vẻ sùng bái, chỉ còn thiếu mỗi nước cắm ba
nén hương, hóa vàng mã trước mặt mình nữa thôi, chẳng lẽ bản thân mình còn có
chút bản lĩnh giả thần giả quỷ sao?

“À,… thì ra là Ninh Nhi và Hinh Nhi, xin được chỉ giáo.” Kim
Kiền cười nói.

Hai tiểu quỷ lập tức gật đầu như giã tỏi, đồng thanh đáp:
“Được, thần tiên ca ca”.

Lúc này Tần Hương Liên mới hiểu rõ các con mình đã coi ân
nhân như thần tiên rồi. Hai má thoáng đỏ lên, vội nói: “Ninh Nhi, Hinh Nhi,
không được ăn nói hồ đồ, ân nhân ….”

Nhưng im Kiền lại vung tay lên, cắt ngang lời Tần Hương
Liên, nháy mắt cười nói: “Không sai, ta chính là thiên tiên trên trời, được
phái xuống để giúp đỡ Ninh Nhi và Hinh Nhi, bọn đệ có nguyện vọng gì, cứ nói hết
ra đi”.

Hương Liên hiểu ý, biết ân nhân muốn lưu lại một tia hy vọng
cho lũ trẻ, vì thế không nói tiếp nữa.

Hai đứa trẻ vừa nghe, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, dị khẩu đồng
thanh: “Bọn đệ muốn có cha”.

Kim Kiền nhất thời kinh ngạc, trong đầu như có tiếng chuông
ngân vang, âm thanh vang vọng không ngừng, cả người không được tự nhiên, nhất
thời hiểu rõ tâm trạng hai đứa tiểu quỷ này.

Lại thấy Tần Hương Liên hai mắt đẫm lệ, chỉ chực rơi nước mắt.

Suy đi nghĩ lại mấy phen, cuối cùng Kim Kiền cũng mở miệng
nói: “Hương Liên đại tỷ, vừa rồi trên công đường tỷ thực sự không nên cáo trạng
Trần Thế Mỹ”.

Tần Hương Liên vừa nghe, gương mặt lập tức lộ rõ vẻ tức giận,
trầm giọng nói: “Vì sao ân công lại nói thế? Trần Thế Mỹ tội ác tày trời, Hương
Liên tố cáo hắn trên công đường có chỗ nào sai?”

Nhìn Tần Hương Liên khuôn mặt tràn ngập giận dữ, Kim Kiền thầm
thở dài, lại hỏi: “Hương Liên đại tỷ, tỷ biết tại sao đệ và ba mẹ con tỷ lại bị
nhốt chung trong một phòng giam không?”

Tần Hương Liên hiển nhiên là không ngờ tới câu hỏi như thế,
lắc lắc đầu.

“Bọn tỷ ở cổ đại…. À, ý đệ là, nơi này có phải có thói quen
giam nam nữ chung một phòng không?” Kim Kiền lúng túng hỏi. Tuy không cam tâm,
nhưng dựa vào phản ứng của chúng nhân cổ đại mà phán đoán, bản thân Kim Kiền
tám phần đã bị xem là nhân vật thiếu niên anh hùng của Cái bang – đáng tiếc cho
mình, một phụ nữ trưởng thành đầy nữ tính như thế mà vừa đến cổ đại đã bị biến
đổi giới tính cấp tốc, lại còn “cải lão hoàn đồng” nữa chứ.

“Hương Liên từng nghe qua phàm là nhà lao đều phải phân nam,
nữ riêng biệt”, Tần Hương Liên trả lời.

Xem ra tri thức lịch sử của mình cũng không đến mức quá hạn
sử dụng. Kim Kiền chau mày lại nói: “Vậy thì không ổn rồi”.

Tần Hương Liên kinh ngạc, vội hỏi: “Vì sao ân công lại hỏi
như thế?”

Ngón tay Kim Kiền khẽ day day huyệt thái dương, cảm giác đầu
đau vô cùng.

Nếu không phải vừa rồi hai đứa tiểu quỷ kia trái một tiếng
“Thần tiên ca ca”, phải một tiếng “Thần tiên ca ca”, thì bản thân cũng sẽ không
thể nhận thức được vấn đề giới tính hiện tại. Nếu không có một tiếng “cha” của
hai đứa nhóc kia, mình cũng không thể đột nhiên bừng tỉnh tựa như có gáo nước tạt
mạnh vào đầu, thoáng chốc đã thông suốt vấn đề được. Hơn nữa, theo như định luật
cũ mèm của đám biên kịch hạng ba kia viết, tình huống này hiển nhiên chỉ có một
lời giải thích duy nhất:

Vừa mới thoát khỏi hang hùm lại đã rơi vào miệng sói.

“Tỷ và đệ nam nữ cách biệt, giờ đây lại giam cùng chỗ, e là
tri phủ Sái Châu vì tiện cho việc giết người diệt khẩu mới hành động như thế”,
để nói cho rõ ràng thoát ý, Kim Kiền đã đặc biệt gia công chế tác những suy
nghĩ của mình thành thể văn ngôn.

Không ngoài dự đoán, Tần Hương Liên nghe xong những lời này,
nhất thời sắc mặt trắng bệch, bàng hoàng hỏi: “Ân công, những lời này là thật?”.

“Sao có thể như thế được?” bất giác Tần Hương Liên cao giọng
nói.

“Ai da, não tỷ thật là không có nếp nhăn mà”, Kim Kiền vỗ vỗ
gáy, lắc đầu nói: “Lẽ nào tỷ chưa nghe câu ‘quan quan tương hỗ[5]’? Huống hồ
người tỷ cáo trạng lại là phò mã, nếu nói là người đứng đầu các quan viên cũng
chẳng phải quá khoa trương. Hôm nay tỷ cáo trạng trên phủ nha, tri phủ sao có
thể bỏ qua cơ hội lập công lĩnh thưởng này được. Giờ thì việc chúng ta chết, e
cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi”.

[5] Quan quan tương hỗ: nghĩa là quan lại thường bao che cho
nhau.

Tần Hương Liên hai mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm Kim Kiền,
hai cánh tay ôm chặt các con, miệng chẳng biết là đang nói cái gì, tựa như nói
với chính mình, lại như muốn hỏi.

Thấy Tần Hương Liên như thế, Kim Kiền bất giác mềm lòng, lại
nói với ngữ khí nhẹ nhàng: “Kỳ thực cũng chưa đến nỗi tuyệt vọng. Bây giờ tri
phủ vẫn chưa động thủ, có lẽ đang tìm cách liên lạc với Trần Thế Mỹ. Hiện tại tỷ
đang liên quan đến án mạng giết người, Trần Thế Mỹ cũng không dám làm càn đâu,
chắc chúng ta còn phải lên công đường tái thẩm. Đến lúc đó, chỉ cần tỷ nhất quyết
nói là Hàn Kỳ tự sát, không đề cập đến việc của Trần Thế Mỹ, chưa biết chừng
chúng ta còn cứu được”.

Nghe được những lời này, Tần Hương Liên đột nhiên lại như
quyết định điều gì đó, thẳng lưng lên nói: “Không, Hương Liên quyết không bỏ
qua cho tên sát thê diệt tử Trần Thế Mỹ kia”.

“Khoan đã, ta vẫn chưa nói hết, điều chính yếu là: Núi xanh
còn đó sợ chi không có củi dùng. Tỷ có thể ….”, Kim Kiền vội nói thêm.

“Ý Hương Liên đã quyết, ân công xin chớ nói nữa!”, Tần Hương
Liên kiên quyết quay người đi, không nhìn Kim Kiền nữa, hồi lâu sau mới trầm giọng
nói: “Những lời của ân công chỉ là suy đoán, Hương Liên không tin. Hương Liên vẫn
tin trời cao còn có công lý!”.

Kim Kiền trong lòng thầm kêu “Muốn chết hả”, đầu của Tần
Hương Liên này còn cứng rắn hơn cả sắt thép. Lúc này mình dám cược, nếu mình mà
đoán sai thì từ nay về sau sẽ đổi thành họ “Mai”, tên là “Mai Kiền[6]”.

[6] Mai (梅) phát âm tiếng Trung đồng âm với từ Một (没)
có nghĩa là “không có”. Từ Kiền (虔) lại đồng âm vơi từ Tiền (钱),
nên tên Mai Kiền ở đây sẽ đọc giống với Một tiền – không có tiền.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.