Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 1 - Chương 8


Phu Tử viện minh tâm hiến kế, dưới công đường tri phủ nhận tội

Mặc dù Kim Kiền rất muốn học tập Tần Hương Liên bất tỉnh
nhân sự, sau đó mặc kệ là trời long đất lở đi nữa cũng không tới phiên mình phải
hy sinh bản thân mà xông lên nữa. Có điều thể chất bản thân lại quá mức khoẻ mạnh,
chỉ hôn mê có một đêm đã bị đồng hồ sinh học của mình đánh thức rồi.

“Kim Kiền, ngươi tỉnh rồi.”

Vừa mở mắt ra, Kim Kiền đã nhìn thấy một khuôn mặt trắng bóc
đang lắc lư trước mặt.

Hả? Cổ đại cũng có đắp mặt nạ à?

Theo phản xạ có điều kiện, Kim Kiền định mở miệng bảo người
trước mặt tháo mặt nạ để khỏi ảnh hưởng phong cảnh, nhưng nghĩ một chút liền giật
mình tỉnh hẳn, mở to mắt chớp chớp, cuối cùng cũng nói: “Công Tôn tiên sinh…”.

Công Tôn tiên sinh gật đầu nói: “Kim tiểu huynh đệ, thương
thế của ngươi không có gì đáng ngại, chẳng qua do mệt mỏi quá độ, chỉ cần nghỉ
ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày là sẽ khoẻ hẳn thôi”.

Kim Kiền nghe vậy, trong lòng không khỏi thở phào một hơi,
thầm nghĩ: Xem ra thân phận nữ nhi của mình còn chưa bị lộ… Gượm đã, lấy y thuật
của Công Tôn tiên sinh, công phu chẩn mạch không thể nào sai được, vì sao lại
không phát hiện ra giới tính của mình chứ?

Kim Kiền cảm thấy vô cùng bối rối, nhất thời trong lòng dấy lên
một dự cảm không lành. Nhân lúc Công Tôn tiên sinh xoay người đi lấy thuốc vội
đưa tay lên tự bắt mạch cho chính mình, nhưng vừa mới chạm vào cổ tay liền thấy
dở khóc dở cười. Trên tay mình tầng tầng lớp lớp những băng vải là băng vải, quấn
một đống dày cộp, chỉ lộ ra mấy đầu ngón tay, lớp băng bải đó còn được thắt
hình hai cái nơ bướm cực to nữa chứ, trông chẳng giống ai, thật sự quá buồn cười.

Công Tôn tiên sinh bưng thuốc quay lại, thấy Kim Kiền nhìn
chăm chăm vào lớp băng bó trên tay đến đờ cả người, cười nói: “Là hai đứa bé
con Tần Hương Liên, thấy Kim tiểu huynh đệ hôn mê cứ ngồi túc trực ở bên giường
mãi. Cuối cùng vẫn là chủ ý của Triển hộ vệ, để cho hai đứa bé kết cái nơ bướm
trên tay tiểu huynh đệ như để cầu nguyện, có vậy hai đứa nhóc mới chịu rời đi”.

Kim Kiền cười khổ nhận lấy bát thuốc, một hơi uống hết, thầm
nghĩ: Hai đứa nhóc này, mặc dù thật lòng mình rất vui, nhưng cũng không cần thiết
phải làm cho “Thần tiên ca ca” cos[1] thành xác ướp chứ.

[1] Cos: viết tắt của từ cosplay, là từ tiếng Anh do một người
Nhật sáng tạo ra, chỉ việc người hâm mộ các nhân vật trong manga, anime,
tokusatsu, truyện tranh sách, tiểu thuyết đồ họa, video games, phim giả tưởng…
ăn mặc hoặc có điệu bộ giống nhân vật mà mình yêu thích. Thường dùng để chỉ những
người đóng giả, mạo danh các nhân vật nổi tiếng.

“Công Tôn tiên sinh, mấy tên thích khách kia đã bắt hết rồi
chứ?”, Kim Kiền trao lại chén thuốc, hỏi.

“Đã giam vào đại lao cả rồi.”

Kim Kiền nghe vậy cảm thấy yên tâm lên nhiều, lại hỏi tiếp:
“Vậy mấy tên đó có nói ra kẻ đã phái chúng đến không?”.

Công Tôn tiên sinh gật đầu nói: “Đã khai rồi, là một viên quản
gia phò mã phủ sai khiến”.

Kim Kiền lập tức vươn đầu về phía trước, vội hỏi: “Đã như vậy,
thì Trần Thế Mỹ có bị bắt ra hầu toà?”.

Công Tôn tiên sinh sửng sốt: “Bắt ra hầu toà?”.

Kim Kiền ngớ ra, biết mình đã vô thức dùng từ ngữ hiện đại rồi,
vội thay từ: “Là tiểu nhân nói, Trần Thế Mỹ có bị tróc nã không?”.

Công Tôn tiên sinh lúc này mới hiểu ra, lắc lắc đầu.

“Không ư? Vì sao?” Nếu không phải là hai tay hiện giờ quấn
băng như hai cái bánh tét, Kim Kiền thật muốn túm lấy cổ áo Công Tôn tiên sinh
mà hỏi, kỳ thực Kim Kiền còn muốn túm lấy cổ áo Trần Thế Mỹ hơn.

Công Tôn tiên sinh chậm rãi đứng dậy, đặt bát thuốc trở lại
chiếc bàn tròn, xoay người chắp tay, đưa lưng về phía Kim Kiền nói: “Bao đại
nhân cũng có nỗi khổ riêng”.

Kim Kiền thấy thế, cảm giác vạn phần bất đắc dĩ, trong lòng
bỗng nhớ đến lời diễn văn xúc động của Hạng Thiếu Long[2], không khỏi cảm thấy
cảm động lây.

[2] Hạng Thiếu Long, nhân vật chính trong bộ truyện dã sử đồ
sộ “Tần tầm ký”. Anh vốn là sĩ quan trẻ của binh đoàn số Bảy được đưa vào một
cuộc thí nghiệm cổ máy thời gian của viện trường Mã Khắc. Anh được chỉ định về
thời Chiến Quốc – Tần Thuỷ Hoàng, lúc trở về quá khứ thì cổ máy thời gian tại
viện thí nghiệm phát nổ cùng với tất cả nhà khoa học, Hạng Thiếu Long mãi mãi ở
lại năm 251 Tr.CN tức sáu năm trước khi Tần Thuỷ Hoàng lên ngôi. Tại đây diễn
ra hàng loạt những biến cố lịch sử mà anh là nhân vật trung tâm.

Thật không thể hiểu mấy người cổ đại này, nói được có hai
câu liền chắp tay sau lưng, thở dài, ngắm trăng. Có điều vấn đề nằm ở chỗ, hiện
tại là ban ngày, đào đâu ra trăng mà ngắm chứ? Xem ra Công Tôn tiên sinh quả
nhiên là con người phi thường, ban ngày ban mặt, trời xanh mây trắng thế này
cũng có thể tạo nên không khí y như đang trong khung cảnh trăng đêm sáng tỏ,
gió thổi vi vút.

Nhíu mày, Kim Kiền hỏi: “Nỗi khổ riêng?”.

Công Tôn tiên sinh lắc đầu nói: “Kẻ ra lệnh cho mấy tên
thích khách này là quản gia phò mã phủ, không phải là chính phò mã ra lệnh. Hơn
nữa tên quản gia hôm nay bị giam trong đại lao lại thề thốt phủ nhận chuyện này
hoàn toàn không liên quan đến phò mã, chính vì thế mới khiến Bao đại nhân đau đầu”.

Kim Kiền nghe xong liền hiểu rõ.

Tên Trần Thế Mỹ này làm việc quả nhiên vô cùng cẩn thận,
phàm là chuyện gì cũng không xuất đầu lộ diện, đến khi có chuyện xảy ra thì phủi
tay sạch sẽ, hoàn toàn vô can. Nói cho cùng thì trạng nguyên được đề danh trên
bảng vàng, chỉ số thông minh ít nhiều cũng phải là một trăm bốn mươi.

Suy đi nghĩ lại, đột nhiên Kim Kiền nảy ra một chủ ý, bèn
nói: “Công Tôn tiên sinh, vậy tri phủ Sái Châu lúc trước tìm mọi cách sát hại Tần
Hương Liên, e rằng sau lưng có cấu kết với Trần Thế Mỹ, sao chúng ta không điều
tra từ đó?”.

Công Tôn tiên sinh vừa nghe vậy liền quay người lại, khuôn mặt
vô cùng vui mừng nói: “Kim tiểu huynh đệ quả nhiên tâm tư mẫn tiệp. Bao đại
nhân cũng đã nghĩ tới điểm này, đã phái Triển hộ vệ và Trương Long, Triệu Hổ đi
tróc nã tri phủ Sái Châu Từ Thiên Lân rồi”.

Kim Kiền nghe vậy liền cảm thấy nhẹ lòng, nhưng lại thấy có
gì đó không ổn. Hồi tưởng lại thật cẩn thận lời Công Tôn tiên sinh vừa nói, bỗng
thấy vô cùng hoảng sợ, cao giọng hỏi: “Công Tôn tiên sinh, ý của tiên sinh là
Triển Chiêu… không, Triển đại nhân lại ra ngoài rồi ư?”.

Công Tôn tiên sinh thoáng sửng sốt sau lại cười nói: “Tiểu
huynh đệ không cần lo lắng, sau chuyện xảy ra tối hôm trước, Bao đại nhân đã hạ
lệnh chuyển tiểu huynh đệ và mẹ con Tần Hương Liên vào ở trong sương phòng
trong Phu Tử viện rồi. Nơi đây nằm sau phủ nha, thủ vệ canh gác nghiêm ngặt hơn
rất nhiều so với phủ viện dành cho khách, mấy tên thích khách kia tất không thể
tới nơi này được, tiểu huynh đệ hãy an tâm ở lại đây”.

Kim Kiền nghe vậy thở phào một hơi, trái tim cuối cùng cũng
yên ổn đập bình thường trở lại. Đánh giá căn phòng lần nữa, quả nhiên so với
trước tốt hơn đến mấy phần, ít nhất là không có mấy cái bàn ghế thiếu hay gãy mất
chân.

Công Tôn tiên sinh lại cười bảo: “Tiểu huynh đệ, ngươi đã
không còn gì đáng lo nữa, tại hạ còn phải đến thăm khám cho mẹ con Tần Hương
Liên, thứ lỗi cho tại hạ không thể tiếp tục ở lại đây nữa, cáo từ”.

Kim Kiền huơ huơ cánh tay quấn băng như bánh tét, xem như cảm
tạ, rồi lại nảy ra một ý, vội gọi với Công Tôn tiên sinh đang ở ngoài cửa, hỏi:
“Công Tôn tiên sinh, không biết trong tay tiên sinh có mấy thứ như độc dược, mê
dược gì đó không?”.

Công Tôn tiên sinh dừng lại trước cửa, vẻ mặt khó hiểu hỏi:
“Tại hạ không có, không biết vì sao tiểu huynh đệ lại hỏi thế?”.

Kim Kiền thầm cười khổ, nói: “Không có gì, tiên sinh đi
thong thả”.

Đợi Công Tôn tiên sinh đi khỏi, Kim Kiền liền đưa hai tay
lên ôm đầu, đau khổ nghĩ: Hai lão già quái đản thật đáng ghét, khi đi không để
lại cho mình nửa phân tiền thì đã đành, thế nào mà chút độc dược, mê dược phòng
thân cũng không để cho mình chứ!!! Nhớ lại lúc đầu, mình đã lục khắp núi cũng
không phát hiện ra nửa viên dược hoàn, lẽ nào hai lão già ấy đã đem toàn bộ kết
tinh tâm huyết cả đời nuốt hết vào bụng rồi? Nhắc mới nhớ, trong khoảng thời
gian một năm đó, mình đã uống không ít những bình những lọ, cả dược hoàn với
nhiều màu sắc quái dị…

Kim Kiền bỗng giật mình, vội vàng vạch đám băng gạc, cố sức
lôi một ngón tay ra, đặt lên cổ tay của chính mình.

Lần chẩn mạch này, tuy không phát hiện ra bệnh gì nhưng lại
doạ cho Kim Kiền sợ gần chết.

Mạch của Kim Kiền hư hư thực thực rất phức tạp, tựa âm, tựa
dương, nếu không phải Kim Kiền còn nhớ rõ chữ “nữ” ghi trên chứng minh nhân dân
chứng thực giới tính của bản thân, e là lúc này cũng cho rằng đây là mạch tượng
của thiếu niên còn chưa phát triển hoàn toàn…

Kim Kiền bỗng thấy mềm nhũn chả còn tí sức lực nào, những muốn
ngất đi lần nữa.

Khốn kiếp, hai lão già này, cho dù muốn giúp tôi giấu đi giới
tính thật cũng không nên đem tôi, đường đường là một người từ thời tương lai đến,
biến thành hình tượng “Đông Phương bất bại” kinh điển chứ…

***

Mấy ngày sau, Kim Kiền rốt cuộc cũng bình an trải qua cuộc sống
trong Khai Phong phủ.

Tần Hương Liên sau khi tỉnh lại, ngày nào cũng than ngắn thở
dài, mặt ủ mày chau, ngày một hao gầy. Hai đứa nhóc mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng
lúc này cũng rất biết điều, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh mẹ, ngoan ngoãn đến mức khiến
người ta thấy đau lòng. Không có hai đứa tiểu quỷ làm phiền, Kim Kiền cảm thấy
nhàm chán đến khó chịu, lại không có gan xuất phủ, chỉ đành loanh quanh trong
Khai Phong phủ nha, ngày ngày lấy việc tắm nắng làm vui.

Mấy ngày sau đó, đối với địa hình Khai Phong phủ Kim Kiền đã
thuộc như lòng bàn tay, cả những người làm trong Khai Phong phủ cũng thuộc tên
nhớ mặt từng người một.

Đứng đầu Khai Phong phủ là lão Bao, Bao đại nhân. Có hai chữ
để hình dung: siêu bận.

Mỗi ngày đều lâm triều, ngày nào cũng tuần phố, phê duyệt
công văn, thẩm duyệt hồ sơ, thụ lý án oan, hội kiến với đồng liêu, còn phải
quan tâm đến thuộc hạ, chăm sóc dân tình. Kim Kiền chỉ có nhìn thôi cũng cảm thấy
kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác.

Còn nói tới Công Tôn tiên sinh… vẫn là hai chữ: rất bận.

Phủ nha bình thường, phàm là sư gia đều có hai người: một
người làm hình danh sư gia, chuyên giúp đỡ quan lão gia xử lý các vụ án; một
người là tiền cốc sư gia, chuyên quản lý việc thu chi trong phủ nha. Nhưng Công
Tôn tiên sinh này, chức danh hình danh sư gia, tiền cốc sư gia đều nắm trong
tay, mà còn nắm bằng hai tay rất chặt nữa chứ. Nói trắng ra thì Công Tôn tiên
sinh là thư kí riêng của lão Bao, là kế toán phụ trách thu chi của Khai Phong
phủ, còn kiêm cả bác sĩ tại gia, người tư vấn tâm lý, vô cùng bận rộn.

Về phần Tứ phẩm đới đao hộ vệ, “Ngự Miêu” Triển Chiêu – nói
thực là còn bận đến mức chẳng thấy tăm hơi đâu, chắc là còn đang trên đường từ
Sái Châu về.

Cuối cùng phải kể đến “Tứ đại kim cương”. Trương Long, Triệu
Hổ cùng xuất môn với Triển Chiêu, lâu rồi không gặp; Vương Triều, Mã Hán và Kim
Kiền giao tình rất tốt.

Từ sau sự kiện Kim Kiền xả thân cứu “lão Hắc”, lão Bao và
Công Tôn tiên sinh đều đích thân đến cảm tạ, nha dịch trong Khai Phong phủ đối
với Kim Kiền càng thêm phần tôn kính, trong đó đặc biệt nhất là Vương Triều, Mã
Hán. Hai người này từ khi biết chuyện Kim Kiền mang một thân khinh công tuyệt đỉnh,
những khi nhàn rỗi đều tới tìm Kim Kiền luận võ khiến cho Kim Kiền vô cùng đau
đầu. Thoái thác không xong, chỉ đành gồng mình lên mà chịu trận, sau vài bận,
khinh công của Kim Kiền lại tăng thêm một bậc, bản lĩnh bỏ chạy cùng lừa gạt
cũng nâng lên một tầng cao mới.

Hôm nay, Kim Kiền đang trốn trên mái nhà tắm nắng thì nghe
thấy phái dưới có tiếng bước chân.

Kim Kiền thò đầu ra nhìn, chỉ thấy Vương Triều với khuôn mặt
rất ư là hình sự, gấp rút đi tới dưới hiên nhà, giọng nói thô to cất lên: “Kim
Kiền, người đang ở trên đó hả?”.

Kim Kiền tưởng Vương Triều lại tìm mình để cọ xát học hỏi võ
nghệ, đang định chuồn đi thì lại nghe Vương Triều nói: “Triển đại nhân đã áp giải
tri phủ Sái Châu Từ Thiên Lân về tới Khai Phong phủ, Bao đại nhân đã thăng đường,
đang truyền ngươi đấy”.

Kim Kiền nghe thế lập tức phi thân đáp xuống, đứng trước mặt
Vương Triều nói: “Vương đại ca sao không nói sớm, mau đi thôi!”.

Vương Triều thấy Kim Kiền đột nhiên khi không lại xuất ra vẻ
đạo mạo thì rất kỳ quái, nhưng cũng chắp tay, xoay người đi thẳng về phía công
đường, Kim Kiền theo sát ngay sau.

Lên tới công đường, Tam ban nha dịch đã hô “Uy vũ” xong
xuôi, đang đứng rất ngay ngắn nghiêm trang. Kim Kiền hiện nay chính là “một lần
trải qua, lần sau thành thục”, so với trước đã có hình tượng hơn rất nhiều rồi,
sải mấy bước lớn vào tới công đường, quỳ sụp xuống khấu đầu, cao giọng nói: “Thảo
dân Kim Kiền, khấu kiến Bao đại nhân”.

“Kim Kiền, ngươi hãy nhìn cho kĩ nam tử bên cạnh, ngươi có
biết người này không?”, Bao đại nhân hỏi.

Kim Kiền nhìn sang phía bên cạnh, thấy ngoại trừ Tần Hương
Liên ra còn có một nam tử. Người này mặc quần áo tù nhân tuyền một màu trắng,
thân mang xiềng xích, chân đeo cùm, đầu tóc thì tán loạn, trông vô cùng thảm hại.
Có điều dáng người phì nộn, khuôn mặt nanh ác, y hệt hình tượng tham quan ăn của
đút này chính là lão đầu heo tri phủ Sái Châu.

Kim Kiền nhìn xong, lập tức trả lời: “Bẩm đại nhân, thảo dân
có biết, người này chính là tri phủ Sái Châu”.

Bao đại nhân lại hỏi: “Ngươi vì sao lại biết người này?”.

“Bởi vì thảo dân và Tần Hương Liên đã từng lên công đường ở
phủ nha Sái Châu, thế nên mới biết tri phủ”, Kim Kiền đáp.

“Vì sao các ngươi lại lên công đường phủ nha Sái Châu?”

“Bẩm đại nhân, thảo dân cùng đi cáo trạng với Tần Hương
Liên.”

“Cáo trạng ai?”

Kim Kiền ngẩng đầu, dõng dạc nói: “Cáo trạng phò mã đương
triều Trần Thế Mỹ, tố cáo hắn sai Hàn Kỳ đi sát thê diệt tử, cũng chính vì thế
mà Hàn Kỳ phải tự sát vong mạng!”.

“Ngươi nói láo!” Tri phủ Sái Châu, Từ Thiên Lân chỉ vào Kim
Kiền lớn tiếng hét: “Rõ ràng là Tần Hương Liên và Hàn Kỳ tư thông từ trước đó,
sau lại sát hại y, ngươi là kẻ nào mà dám nói những lời sàm ngôn này?”.

Rầm! Kinh đường mộc vang lên, chỉ nghe thấy Bao đại nhân
quát lớn: “Câm mồm!”.

Nha dịch hai bên lập tức hưởng ứng, hô vang “Uy vũ…”.

“Từ Thiên Lân, bản phủ đang thẩm án, không cho phép bất cứ kẻ
nào chen vào. Nếu còn tái phạm, đừng trách bản phủ định ngươi tội làm loạn công
đường!”

Từ Thiên Lân lập tức xìu xuống y hệt trái cà héo do phơi
sương, ủ rủ thả người xuống đánh “phịch”.

Kim Kiền trong lòng như trút được mối hận, thầm nghĩ: Tri phủ
đầu heo, ngươi cũng có ngày hôm nay, đây chính là lúc để ngươi được nếm mùi cái
gọi là đường uy!

Bao đại nhân dừng một lát, lại hướng Từ Thiên Lân hỏi: “Từ
Thiên Lân, ngươi luôn miệng nói Tần Hương Liên tư thông với Hàn Kỳ, sau sát hại
y, vậy bằng chứng đâu?”.

Từ Thiên Lân mới rồi bị doạ cho một trận thất kinh, vội vàng
nói: “Bẩm đại nhân, việc này đã chứng thực đầy đủ. Tần Hương Liên khi đó cũng
nhận tội, đó chính là bằng chứng!”.

Bao đại nhân đem bản cung trạng trải ra trên án thư xem xét
kĩ lưỡng một phen, lại hướng Tần Hương Liên hỏi: “Tần Hương Liên, bản cung trạng
này có phải là do ngươi tự mình điểm chỉ không?”.

Tần Hương Liên vừa nghe lập tức không ngừng dập đầu kêu oan:
“Dân phụ oan uổng quá! Đại nhân, bản cung trạng đó là do dân phụ bị tra tấn bức
cung nên mới điểm chỉ nhận tội ở dưới”.

Bao đại nhân sa sầm mặt, nói: “Từ Thiên Lân, lời của Tần
Hương Liên ngươi giải thích như thế nào?”.

Từ Thiên Lân mồ hôi ròng ròng, run rẩy nói: “Bẩm…bẩm đại
nhân, đây chẳng qua chỉ là lời nói bậy của Tần Hương Liên hòng thoát tội, không
thể tin được. Huống hồ án khi đó cấu thành còn có một nhân chứng, kẻ đó cũng đã
kí tên nhận tội”.

“Nhân chứng là kẻ nào?”

“Là một đứa ăn mày tên gọi Vương Nhị Mặt Rỗ, y tự xưng là đã
tận mắt trông thấy hiện trường khi Tần Hương Liên giết người.”

Bao đại nhân sửng sốt: “Vương Nhị Mặt Rỗ?”, rồi quay sang
nhìn Công Tôn tiên sinh.

Công Tôn tiên sinh tiến lên, nhỏ giọng nói: “Đại nhân, trong
đây đúng thực có lời khai của Vương Nhị Mặt Rỗ”.

Bao đại nhân cầm lấy cung trạng nhìn thật tỉ mỉ, lại nói:
“Vương Nhị Mặt Rỗ là kẻ nào, hiện tại đang ở đâu?”.

Kim Kiền thấy thế, vội giơ một tay lên, cao giọng nói: “Đại
nhân, Vương Nhị Mặt Rỗ chính là thảo dân”.

Lời này nói ra, mọi người không khỏi bàng hoàng sửng sốt

Hai mắt của Từ Thiên Lân mở trừng trừng, trợn tròn lên còn lớn
hơn cả bóng đèn, một lúc lâu sau cũng không thốt ra nỗi một từ.

Cũng khó trách Từ Thiên Lân lại phản ứng như vậy, thời điểm
trước đó lúc Kim Kiền ở Sái Châu, áo quần rách nát, hình tượng nhếch nhác thảm
hại. Còn hiện giờ, nhờ lễ đãi khách quý của Khai Phong phủ, Kim Kiền đã được tắm
rửa sạch sẽ, thay quần áo chỉnh tề, cho dù có nhìn thật kĩ cũng thấy chẳng giống
gì cả, tất nhiên sẽ phán đây chính là hai người.

Bao đại nhân nhìn Kim Kiền một hồi lâu mới hỏi: “Kim Kiền,
ngươi nói ngươi chính là Vương Nhị Mặt Rỗ?”.

Kim Kiền thành thực đáp: “Thưa vâng”.

“Bản phủ hỏi ngươi, rốt cuộc họ tên ngươi là gì?”

“Thảo dân tên gọi Kim Kiền.”

“Vậy vì sao lại lấy tên Vương Nhị Mặt Rỗ?”

Kim Kiền nghe thế, thầm nghĩ: Cuối cùng cũng hỏi đến vấn đề
chính. Vội phủ phục xuống, làm ra dáng vẻ vô cùng sợ hãi nói: “Đại nhân, vì tri
phủ Sái Châu trên công đường luôn bức bách Tần Hương Liên thừa nhận tội sát
nhân, mà Tần Hương Liên lại có chết cũng không chịu nhận, thế nên tri phủ đã thực
thi đại hình. Thảo dân nhát gan, sợ không chịu nổi khổ hình, lại không muốn người
tốt bị hàm oan, vì thế mới nghĩ đến biện pháp dùng tên giả để ký nhận. Đại
nhân, tên giả trên bản cung trạng kia chính là chứng cứ chứng minh Tần Hương
Liên bị bức cung!”.

Những lời này vừa dứt, cả công đường tĩnh lặng.

Hồi lâu sau, Bao đại nhân mới hỏi: “Từ Thiên Lân, những điều
Kim Kiền nói có đúng sự thật không?”.

Từ Thiên Lân phủ phục xuống dưới đất, thần sắc vô cùng lo lắng,
hồi lâu sau mới trả lời: “Đại nhân, kẻ này danh tính không xác định, thân phận
bất minh, những lời làm chứng ấy không thể tin được”.

Kim Kiền thiếu chút nữa thì xông lên đạp cho tên Từ Thiên
Lân này một phát.

Bao đại nhân lại đập mạnh kinh đường mộc, cao giọng nói:
“Hay cho tên Từ Thiên Lân miệng lưỡi giảo hoạt nhà ngươi. Đã như thế thì, truyền
nhân chứng!”.

Tiếng hô được truyền đi tầng tầng lớp lớp, lát sau, có sáu
người bị áp giải lên công đường.

Kim Kiền vừa nhìn, lập tức kêu lên một tiếng, hoá ra là người
quen. Mấy người này chính là những sai dịch lúc trước truy sát mình và Tần
Hương Liên đây mà.

“Tần Hương Liên, Kim Kiền, các ngươi hãy nhìn cho thật kỹ, mấy
người phía sau kia các ngươi có biết không?”, Bao đại nhân hỏi.

Tần Hương Liên đáp: “Bẩm đại nhân, dân phụ có biết!”.

Bao đại nhân lại hỏi: “Chúng là ai?”.

Kim Kiền lập tức trả lời: “Là những sai dịch lúc trước định
sát hại chúng thảo dân trên đường áp giải đi lưu đày”.

Sáu người kia nghe vậy, liền run như cầy sấy, dập đầu kêu
to: “Đại nhân, oan cho bọn tiểu nhân. Bọn tiểu nhân chỉ làm theo sự sai khiến của
tri phủ Từ Thiên Lân thôi!”.

Từ Thiên Lân nghe thế, nhất thời xụi lơ trên mặt đất, thần sắc
trống rỗng.

Bao đại nhân ngưng thần trong giây lát, trầm giọng nói: “Từ
Thiên Lân, ngươi hãm hại lương dân, sai khiến kẻ khác giết người, bản phủ phán
ngươi tội chết. Ngươi còn gì để nói?”.

Kim Kiền ở bên cạnh thầm nghĩ: Đây là phương pháp hỏi gì thế?
Đã phán trảm hình rồi, sao còn lại hỏi ngươi còn gì để nói, lẽ nào thời Bắc Tống
đã phát triển đến trình độ văn minh, tử tù có thể lập di chúc, phân chia tài sản?

Từ Thiên Lân nghe những lời này của Bao đại nhân lại như bị
trúng phong, đột nhiên thẳng người lên, kêu to: “Đại nhân, tội quan cũng là bị
người khác sai khiến, mong đại nhân minh xét!”.

Kim Kiền nghe vậy, nhất thời hiểu rõ, khẽ nhướng mắt lên
công đường quan sát, liền thấy khuôn mặt Bao đại nhân trước giờ luôn đen sì
thoáng hiện lên vẻ vui mừng.

Bao đại nhân thần sắc điềm tĩnh, tiếp tục hỏi: “Ngươi chịu sự
sai khiến của kẻ nào?”.

Từ Thiên Lân nuốt nuốt nước bọt, ra sức dùng ống tay áo lau
mồ hôi lạnh trên trán, do dự hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Bẩm đại nhân,
chính… chính là phò… phò mã đương triều Trần… Trần Thế Mỹ”.

Bao đại nhân đập mạnh kim đường mộc, quát: “Hỗn xược, phò mã
là người nào, há lại để ngươi vu tội như vậy”.

Từ Thiên Lân liền phủ phục xuống, run giọng nói: “Bẩm… bẩm đại
nhân, câu nào của tội quan cũng là thực, không dám gian dối. Bởi vì Tần Hương
Liên là thê tử nguyên phối của phò mã, phò mã lại muốn giết thị để diệt khẩu,
thế nên mới ra lệnh cho tội quan làm những viện trên. Tất cả đều là lệnh của
phò mã, mong đại nhân minh xét!”.

Bao đại nhân nheo mắt, lại hỏi: “Từ Thiên Lân, những lời
ngươi nói, có bằng chứng gì không?”.

Từ Thiên Lân lập tức trả lời: “Đại nhân, phò mã từng đích
thân cũng tội thần bàn mưu việc này, tội thần chính là nhân chứng”.

Bao đại nhân nghe vậy liền khẽ gật đầu, quay sang Công Tôn
tiên sinh nói: “Cho y ký nhận”.

Đợi sau khi Bao đại nhân kiểm tra bản cung trạng của Từ
Thiên Lân xong liền vỗ mạnh kinh đường mộc, đem Từ Thiên Lân giải vào đại lao rồi
bãi đường.

***

Thẩm án hoàn tất, đến xẩm tối, mẹ con Tần Hương Liên và Kim
Kiền theo chỉ thị của Bao đại nhân cùng đi tới khách sảnh.

Bao đại nhân một thân thường phục, ngồi chính giữa phòng,
Công Tôn tiên sinh đứng một bên, bên kia là Triển Chiêu với dáng vẻ phong trần
mệt mỏi.

Thấy mấy người Kim Kiền đi tới, Bao đại nhân vẻ mặt vui mừng
nói: “Hôm nay thăng đường thẩm án, cuối cùng đã nắm được chứng cứ chứng minh Trần
Thế Mỹ sát thê diệt tử, nay chỉ còn chờ tróc nã Trần Thế Mỹ về quy án, Tần
Hương Liên, ngươi hãy an tâm”.

Tần Hương Liên nghe vậy, lập tức dắt hai con quỳ xuống tạ
ơn: “Tần Hương Liên cảm tạ đại nhân!”.

Bao đại nhân khẽ vuốt râu, lại hướng Kim Kiền nói: “Kim tiểu
huynh đệ, tên giả ký trong bản cung trạng là chủ ý của ngươi?”.

Kim Kiền cười khổ, gật gật đầu, nghĩ bụng: Đừng đùa chứ,
mình nói sao cũng đường đường là một người tương lai, thứ kỹ xảo lừa gạt này từ
nhỏ đã tai nghe mắt thấy tay làm rồi, căn bản chính là ngựa quen đường cũ mà
thôi.

Công Tôn tiên sinh ở bên nói: “Vị tiểu huynh đệ này thật sự
là suy nghĩ thấu đáo”.

Bao đại nhân vuốt râu gật đầu, Triển Chiêu cũng mang vẻ mặt
tán thưởng.

“Đã như thế thì, Triển hộ vệ…” Bao đại nhân đột nhiên ra lệnh:
“Bản phủ lệnh cho ngươi lập tức đến phò mã phủ, đem Trần Thế Mỹ về Khai Phong
phủ tra hỏi”.

Triển Chiêu liền đứng lên trước chắp tay nói: “Thuộc hạ tuân
lệnh”.

Nói rồi Triển Chiêu xoay người đi ra ngoài, nhưng chưa đến cửa
đã thấy Vương Triều vội vã chạy vào, chắp tay nói: “Bẩm đại nhân, Vương thừa tướng
phái người đem đến một phong thư”.

Bao đại nhân tiếp nhận phong thư, mở ra xem, càng xem mi tâm
càng chau lại, thần sắc càng lúc càng đen hơn.

Xem xong thư, Bao đại nhân nhíu mày, nhướng mắt nhìn về phía
Tần Hương Liên, hồi lâu sau mới nói: “Tần Hương Liên, Vương thừa tướng làm người
trung gian, muốn thay Trần Thế Mỹ hẹn ngươi đến thái ấp ở ngoại ô cùng nói chuyện,
ngươi có đi hay không?”.

Kim Kiền vừa nghe: Hả! Trần Thế Mỹ, chiêu này quá tàn độc,
đây gọi là “bắn người trước tiên phải bắn ngựa, bắt giặc phải bắt tướng trước”,
muốn thắng kiện trước toà, thì phải thu phục nguyên cáo trước. Tần Hương Liên
mà đi phen này, tất là một màn “Hồng Môn yến”, không chừng Trần Thế Mỹ lại giở
trò “một khóc, hai làm loạn, ba thắt cổ”, đến lúc đó Tần Hương Liên mềm lòng,
huỷ bỏ cáo trạng, những vất vả khổ sở hơn một tháng nay của mình thế là công cốc
à.

Kim Kiền liếc mắt nhìn Tần Hương Liên, hai mắt đỏ hoe, dáng
vẻ bi thương muốn khóc, ánh mắt đột nhiên lại loé lên tia bất định, vừa nhìn đã
biết là biểu hiện của hình tượng ý chí không kiên định kinh điển rồi.

Quả nhiên, không lâu sau, liền nghe thấy Tần Hương Liên mở
miệng nói: “Tần Hương Liên muốn đi”.

Trong nháy mắt Kim Kiền đã dự đoán được tương lai u ám đang ập
đến trước mặt Tần Hương Liên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.