Ngã Dục Phong Thiên

Chương 1-1: Ngoại truyện: Hứa Lập Quốc


Thanh sơn bích thủy, bất kiến thương tang, chích văn trĩ nộn, như thiếu niên thì…

Bầu trời xanh thăm thẳm cùng ngọn núi chốn xa như muốn phân ra màu sắc rực rỡ ánh xuống mặt hồ.

Tiếc là mặt hồ lại có gợn sóng khiến cho núi và trời kia dường như không cách nào thay đổi được hình ảnh đang tản mạn ra bốn phía ở dưới mặt nước này…

– Hứa Lập Quốc ta thề, nhất định phải trở nên mạnh mẽ!!! Ta muốn trở thành nguyên anh lão quái của Thiên Cương Tông!!!

Tiếng gào thét mang theo phẫn nộ và uất ức truyền tới từ bên bờ hồ, vang vọng ra bốn phía.

Và một hòn đá bị đá bay, văng vào trong làn nước, lúc chìm xuống thì dường như là không muốn không còn nhìn được bầu trời như vậy nữa, nên đã tận tình tạo ra gợn sóng…

Bên bờ, một thiếu niên mặc một bộ thanh sam đầy nếp nhăn, trên mặt có dính bùn đất, trông khá nhếch nhác. Tướng mạo của gã không phải là tuấn lãng, cũng không góc cạnh rõ ràng gì. Khuôn mặt không đẹp đó dường như còn chưa nảy nở, duy chỉ có vẻ âm u trên mặt và tơ máu trong mắt khiến cho người ta thấy được chút sát khí xuất hiện trên người kẻ này.

– Chết tiệt, đám chết tiệt trong tông môn kia! Nếu có một ngày Hứa Lập Quốc ta có thể nổi danh khắp chốn, ta nhất định sẽ nghiền các ngươi thành tro thành bụi!! Cả ả tiện nhân Lục Vân kia nữa… Ngươi hãy chờ đấy, chờ có ngày Hứa gia gia đây gặp thời, ta nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của Hứa gia gia này. Ta phải tìm một trăm… không, một vạn đạo lữ, sau đó cho ngươi làm kẻ thứ một vạn lẻ một!

Thiếu niên ngửa mặt lên trời hét lên một lời thề hào hùng đến thế, dưới tiếng vang vọng của lời thề này, bầu trời như bị rung động bởi những lời nói đó của thiếu niên mà dần dần biến sắc, mây đen che phủ…

Rồi mưa rơi, những giọt nước mưa kia xối xuống người thiếu niên Hứa Lập Quốc, rửa đi bùn đất trên mặt, trên quần áo gã, cũng giấu đi cái dáng vẻ thảm hại đó trong màn mưa.

Loáng cái… đã năm trăm năm!

Ở tu chân quốc cấp bốn nơi Thiên Cương Tông ở, một cây cầu vồng bay vụt qua bầu trời, trong cầu vồng đó có một nguyên anh tiểu nhân với khuôn mặt đầy vẻ oán độc, cũng xen cả lo lắng, trong lúc bỏ chạy thi thoảng còn quay lại nhìn phía sau, dường như là đang bị đuổi giết. Thấy phía sau không còn ai đuổi theo nữa, gã thế mới thở phào nhẹ nhõm.

– Quỷ tha ma bắt, lần này Hứa gia gia nhà ngươi đào tẩu, khi nào tìm được thân thể rồi, vài năm nữa sẽ quay lại tiêu diệt ba tông môn các ngươi!!!

Nguyên anh tiểu nhân này đúng là cậu thiếu niên bên bờ hồ năm trăm năm trước.

Cũng là nguyên anh lão quái thứ ba của Thiên Cương Tông!

Kẻ này tên là Hứa Lập Quốc, có tu vi cao thâm, tính cách lại buồn vui thất thường, là kẻ cực kỳ tàn ác. Khi vừa Trúc Cơ, gã đã giết sạch mấy tên đệ tử cùng gã bước vào tông môn năm đó, mà sau khi Kết Đan, tính cách lại càng thay đổi, gã chiêu nạp rất nhiều nữ đệ tử để tiến hành song tu, nhất là khi trở thành cường giả Nguyên Anh rồi, gã lại càng kiêu ngạo, một lời không hợp là giết luôn, thường mà nhìn trúng nữ đệ tử thì mặc kệ đó là tông môn nào, trực tiếp cướp đi… Chẳng những những tông môn đó không thể nhẫn nhịn gã được nữa, mà toàn bộ tu chân quốc đều hận không thể nghiền xương kẻ này thành tro…

Cho tới một ngày, gã bị nhiều tên tu sĩ có cùng tu vi cùng cảnh giới với gã liên kết lại phá hủy thân thể, nguyên anh vất vả lắm mới thoát được, ngay trong lúc chạy trốn này, nguyên anh của gã đã rất suy yếu.

– Phải làm sao đây, phải làm sao đây… Không có thân thể là không được, xem ra chỉ có thể đi đoạt xá tu sĩ khác. Ô, đằng đó đúng là đang có hai tên kìa, ha ha, đúng là Hứa gia gia may mắn mà.

Hứa Lập Quốc vui vẻ, nguyên anh vụt thẳng xuống mặt đất.

Mà trong rừng cây ở dưới đất kia, lúc này hai gã tu sĩ Trúc Cơ đang gấp rút bước đi, trong lúc đi hai người còn liên tục nói chuyện, mặt khác vì tu vi còn yếu nên cả hai không nhận ra Hứa Lập Quốc đang tới gần.

Hứa Lập Quốc nhanh chóng tiếp cận, tuy hai tu sĩ này tu vi không được cao, nhưng nay Hứa Lập Quốc chẳng thể soi mói được gì hơn, đang định lao tới một người thì bỗng nhiên chấn động khi nghe được lời nói của kẻ đó, khựng cả người lại.

– Hê, nghe chưa? Thì ra Nhị sư huynh bị đoạt xá đó! Lúc ấy tông chủ ra tay, rút tên đã đoạt xá Nhị sư huynh ra, luyện hóa luôn thành khí linh.

Hai chữ khí linh khiến cả người Hứa Lập Quốc run lên một cái.

– Khí linh thì là cái gì, ta còn biết một tên ở Vân Giác Tông cũng bị người ta đoạt xá, sau đó bị trưởng lão tông môn bọn họ phát giác. Ngươi đoán xem chuyện sẽ như nào, ấy là trực tiếp nhốt đánh linh hồn kẻ đoạt xá kia vào trong một con lợn, ngay đêm đó đem đi chia cho tất cả các vị trưởng lão, nghe nói là cùng nhau ăn rồi…

– Ăn rồi…

Hứa Lập Quốc lại rùng mình, trong mắt đầy hoảng sợ, thấy hai người kia đi xa dần, gã vẫn ngây người đứng nguyên tại chỗ…

– Bà nó chứ…

Sau một hồi lâu, Hứa Lập Quốc hung hãn mắng một câu. Đừng trông ngày thường gã kiêu ngạo như thế, nhưng thực tế gã lại là kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, lúc này đang nhíu mày.

– Như vậy không tốt, một khi bị phát hiện là đoạt xá, nếu tu vi không thể tăng lên trong thời gian ngắn thì rất nguy hiểm… Ừm, cực kỳ nguy hiểm! Đúng là Hứa gia gia lợi hại, không lựa chọn làm vậy… Nhưng nếu không thể đoạt xá thì phải làm thế nào… Phải làm sao bây giờ…

Hàn Lập Quốc rối rắm, mặt ủ mày chau bay đi. Mắt thấy nguyên anh của mình đã u ám tới cùng, tu vi đã sớm rớt xuống Trúc Cơ, đang nghiến răng nghiến lợi, trong mắt xuất hiện hung quang, gã bỗng khựng người lại, vỗ trán một cái thật mạnh, trên khuôn mặt là vẻ vui mừng khôn xiết.

Hắn bỗng nhiên ngừng lại, vỗ mạnh trán một cái, thần sắc mừng rỡ như điên.

– Thi Âm Tông!! Đúng rồi, tới Thi Âm Tông mua thân thể! Ha ha, đúng là Hứa gia gia quá thông minh mà! Đúng vậy, đi Thi Âm Tông!

Trong phân tông của Thi Âm Tông ở khu vực này…

– Thân thể thượng phẩm… Không mua nổi! Hừ, nếu không phải lão tử bị cướp túi trữ vật, lại gấp gáp nên chỉ có thể ra ngoài tìm kiếm một vòng, đừng nói là một cái thân thể thượng phẩm, cho dù hai cái cũng chẳng thể mua được! nguồn tunghoanh.com

– Trung phẩm sao cũng đắt thế hả!

– Hạ phẩm, con bà nó, lão tử liều mạng! Ta muốn thân thể trung phẩm!

Chu Cương là một tên đệ tử của Thi Âm Tông. Ngày đó phía sau gã có thêm một cái quan tài, trong quan tài là một thi hài, đó là vật tông môn ban cho gã để làm pháp bảo, nó có thể khiến chiến lực của gã tăng lên không ít.

Nhất là thi hài trong chiếc quan tài này rất ngoan ngoãn, khiến cho gã khá hài lòng. Nhờ sự trợ giúp của thi hài trong quan tài này, gã cũng có chút danh tiếng trong tông môn, thậm chí trong số ba tên đệ tử được cử đi làm nhiệm vụ tới Phần Kim sơn mạch thu hoạch Phần Kim Quả hàng năm thường có tên gã.

Thời gian nhoáng cái đã ba năm, cũng là lần thứ ba gã tới Phần Kim sơn mạch chờ Phần Kim quả chín để hái. Mỗi lần tới hái, vì có không ít tông môn tới đây nên khó tránh khỏi mấy cuộc tranh chấp, nhưng Chu Cương rất là tự tin.

Ba người đi một mạch tới thẳng Phần Kim sơn mạch, ba người khoanh chân ngồi bên cạnh một trong bốn miệng núi lửa, vừa chú ý vừa chờ thanh khí xuất hiện trong miệng núi lửa thì xuống hái quả.

Một lát sau, miệng núi lửa bốc lên thanh khí, nhưng lại khác với những năm trước. Ba người sửng sốt, trao đổi một phen, đang định xuống tìm kiếm thì đột nhiên ba người nhìn thấy một tên thanh niên chạy ra từ trong miệng núi lửa. Kẻ này tướng mạo tầm thường, mặc một thân áo bào xanh. Lúc y bay ra, Chu Cương liếc mắt liền thấy trên bả vai đối phương… lại khiêng một cây Phần Kim quả hoàn chỉnh… Mà trên đó có hơn trăm Phần Kim quả, thế là khiến gã tức đến đỏ sậm mắt lại.

– Đứng lại! Ngươi thật to gan, mặc kệ ngươi thuộc môn phái nào cũng phải trả giá cho việc hủy căn, trả cái giá rất đắt!

Nói xong, Chu Cương vỗ vào chiếc quan tài phía sau. Quan tài lập tức bay lên, dựng thẳng ở một bên. Quan tài kẹt kẹt lộ ra một góc ở bên phải, một bàn tay khô khốc đen sì thò ra, những sợi hắc hí tràn ra từ năm ngón tay, những mùi tanh hôi hư thối lập tức ùa tới.

Thi hài này đúng là Hứa Lập Quốc, gã mang theo một loại khí thế lãnh ngạo dị thường, thậm chí còn khinh miệt liếc qua thanh niên mặc áo bào xanh kia một cái, lòng thì tưởng tượng cảnh thằng nhóc này nhìn thấy mình sẽ run sợ tới mức nào.

Nhưng lại không ngờ thiếu niên kia xoay người lại mà chẳng có vẻ gì là hoảng sợ, trái lại còn như cười như không sờ cây Phần Kim, mở miệng nói:

– Trả cái giá gì cơ?

– Lập tức tự đoạn hai tay hai chân, móc mắt, sau đó trở về với bọn ta, do tông chủ tệ phái định đoạt.

Đó là lời của Chu Cương, cũng là tiếng lòng của Hứa Lập Quốc. Thậm chí nói xong rồi, gã và Chu Cương, cùng hai tên đệ tử Thi Âm Tông khác mang theo thi khôi của mình đều hóa thành sáu cây cầu vồng, vọt tới thanh niên áo bào xanh kia.

Thanh niên kia chỉ thoáng hiện vẻ châm chọc, ngay lập tức có một tia chớp màu đỏ lóe lên. Tia chớp đó quét qua, Hứa Lập Quốc rùng mình, bởi gã tận mắt thấy hai đạo hữu cùng gã mua thân thể chỉ trong phút chốc cùng… hình thần câu diệt, hóa thành đống xương trắng.

Thậm chí hai tên đệ tử Thi Âm Tông kia cũng mất hết mọi thần sắc trong mắt, thần thức tan biến, chết. Thân thể mà Hứa Lập Quốc tốn không ít tinh thạch để mua này, dưới cái nhìn chòng chọc của gã… cùng trở thành thi thể.

Cảnh tượng ấy khiến Hứa Lập Quốc hoàn toàn chấn động, một âm thanh đang điên cuồng gào thét trong đầu gã.

– Cường giả, chắc chắn là cường giả, đây là cường giả mạnh nhất mà ta chưa từng gặp bao giờ! Quỷ tha ma bắt, tu vi thân thể y không cao, là thần thức y rất mạnh… y… bà nó, y cũng đoạt xá!!!

Chưa bao giờ Hứa Lập Quốc thấy khẩn trương đến vậy, giờ phút này gã lập tức xoay người, nhanh chóng rút lui muốn bỏ trốn, lòng đã run rẩy và tuyệt vọng.

– Đi tiếp bước nữa, chết!

Giọng nói lạnh lùng của thanh niên kia truyền tới khiến cho toàn thân Hứa Lập Quốc lại run lên, chân mềm nhũn, nhưng lại cắn răng tiếp tục bỏ chạy.

– Chết tiệt, ngươi cho là Hứa gia gia này ngu hả, sao có thể không chạy… Chết tiệt, chết tiệt, ngươi nói coi lão quái mạnh như ngươi sao phải đi đoạt xá một tiểu tu sĩ chứ!!

Hứa Lập Quốc đang ngầm chửi mắng thì bỗng cả người run lên, cảm giác đau nhức truyền tới. Trong khoảnh khắc khi mối nguy sống chết kéo tới, gã không kịp nghĩ gì nhiều, lập tức khiến nguyên anh hóa thành một đạo u quang bay ra khỏi mi tâm của thi hài, xoay người nhìn thanh niên kia, mặt lộ vẻ a dua, cuống quit chắp tay thi lễ.

– Đạo hữu xin hạ thủ lưu tình, tại hạ là đệ tử Hứa Lập Quốc của Thiên Cương Tông thuộc tu chân quốc cấp bốn, vừa rồi đã mạo phạm, tại hạ chắc chắn sẽ bồi tội, đạo hữu xin hãy bình tĩnh, vạn lần không nên kích động.

Nam tử mặc thanh sam kia lạnh lùng liếc Hứa Lập Quốc một cái, bỗng nhiên trong đôi mắt lóe lên tia sáng khiến toàn thân Hứa Lập Quốc càng thêm run rẩy.

Hứa Lập Quốc không hề biết rằng, từ giây phút khi tia sáng đó lóe lên, vận mệnh của gã đã hoàn toàn bị thay đổi. Mà từ đó về sau, gã lại vĩnh viễn có thêm một câu cửa miệng mới.

– Sát tinh…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.