Ngã Dục Phong Thiên

Chương 18: Phân điếm Dưỡng Đan phường (2)


Để cành cây này sang một bên, Mạnh Hạo lại lấy nội sam màu xanh trong túi trữ vật của Triệu Vũ Cương ra, xé ra rồi trải nó ra, nhìn lại thấy quá nhỏ, hắn lại lấy một cái áo khác ra nối vào, ước lượng lại kích cỡ rồi mới hài lòng.

Mạnh Hạo lấy ngón tay làm bút, dấp vào nước sau khi vò nát lá cây, cân nhắc xem nên viết như nào. Một lát sau, mắt Mạnh Hạo tỏa sáng, hắn không chút do dự rồng bay phượng múa viết xuống một hàng chữ ở trên áo vải.

Càng nhìn lại càng hài lòng, mang theo chờ mong, hắn nhắm mắt lại, khoanh chân đả tọa thổ nạp.

Một đêm không xảy ra chuyện gì. Sáng hôm sau, Mạnh Hạo cầm cành cây vội vàng chạy ra động phủ, thẳng tới khu công khai cấp thấp dưới chân núi Tây Phong.

Không bao lâu thì đến dưới chân Bình Đỉnh sơn, nơi này cũng có một vài đệ tử đang đánh nhau, rõ ràng là rất hung tàn. Mạnh Hạo đi vòng qua bia đá, thẳng tới phía sau Bình Đỉnh sơn, mặc kệ đám tu sĩ đang chém giết lẫn nhau này, mà quét mắt qua, thấy được một tảng đá lớn nhô ra ngoài ở bên cạnh Bình Đỉnh sơn.

Hắn lập tức đi tới đó, khoanh chân ngồi trên tảng đá đó, trông hệt như một tên thư sinh vô hại, thi thoảng có mấy người với ý định bất thiện nhìn sang, Mạnh Hạo bèn thả khí tức tu vi ra, chấn nhiếp bọn họ, sau đó yên lặng chờ người ở nơi đây nhiều lên.

Thời gian dần trôi, dần đồng môn ở khu công khai cấp thấp này càng ngày càng nhiều, rất nhanh đã có hơn hai mươi người. Trong số đó có một số kẻ định ra tay với Mạnh Hạo, kẻ trông chẳng có chút vẻ hung tàn, nhìn thế nào cũng giống thư sinh, nhưng khi Mạnh Hạo tản tu vi ra thì đều bị kinh sợ mà lùi ra sau.

Thấy người ở đây tới khá nhiều, Mạnh Hạo vỗ túi trữ vật, lấy áo vải cột vào cành cây, rồi cắm vào đất trên núi đá. Gió núi thổi áo vải, lập tức như trở thành cây cờ bay phần phật theo gió, khiến không ít người ở nơi đây chú ý, cũng nhìn thấy vài chữ trên cờ.

– Phân điếm Dưỡng Đan phường.

Vài chữ này xanh mượt, nhưng trong giây lát này lại khiến cho đám đồng môn Kháo Sơn Tông này sắc mặt thay đổi, có kẻ kinh ngạc, có kẻ sững người ra đó, lại có kẻ trào phúng, mà có không ít kẻ nhíu mày.

– Dưỡng Đan phường? Phân điếm? Là cái quái gì vậy?

– Hay người nọ là đan đồng do Dưỡng Đan phường của tông môn phái ra?

– Kẻ này trông quen mắt ghê…

Trên Bình Đỉnh sơn, sau khi Mạnh Hạo lấy chiếc cờ xí này ra đã khiến cho bao nhiêu kẻ phải bàn tán, nhưng chẳng được bao lâu, cảnh chém giết cướp đoạt lại diễn ra ở nơi đây, máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu gào thảm thiết truyền ra.

Mạnh Hạo mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm đám người trong khu công khai, thấy cách đó không xa đang có hai tu sĩ Ngưng Khí tầng hai chém giết nhau đỏ cả mắt, một kẻ bị đối phương đâm rách bả vai, máu tươi chảy ròng ròng, tình thế nguy ngập.

– Huynh đài, ở đây.

Mạnh Hạo mắt sáng ngời, vội gọi.

– Huynh đài à, thánh hiền có nói, thân bị thương mà cố liều mạng là hành vi không khôn ngoan, huynh xem bả vai huynh chảy máu nhiều thế kia, như thế rất bất lợi cho đánh nhau, chỗ ta đây có Chỉ Huyết Đan tốt nhất của Dưỡng Đan Phường, có thể chữa trị tất cả vết thương do đao kiếm, đảm bảo ba giây là cầm máu.

Mạnh Hạo vội khuyên bảo. Hai người kia nghe được tiếng của Mạnh Hạo, nhưng đang chém giết nên chẳng rảnh để ý tới hắn, nhất là tu sĩ bị thương kia mắt đỏ ngầu, nhưng thương thế trên vai phải quá nặng, trong lúc chảy máu thì ngực lại bị phi kiếm của đối phương vạch ra một vết thương.

– Đó huynh xem, lại trúng một đao nữa rồi, hãy mau mua một viên Chỉ Huyết Đan đi, như vậy có khi trận này huynh sẽ thắng đó. Chỉ cần một viên linh thạch là có thể mua một viên Chỉ Huyết Đan rồi, tuyệt đối có lời.

Mạnh Hạo tận tình khuyên vị khách đầu tiên mà hắn lựa chọn.

– Câm miệng, Dưỡng Đan phường dưới núi đã hắc, một viên linh thạch đổi năm viên Chỉ Huyết Đan, tới chỗ ngươi lại càng thêm hắc!

Tu sĩ bị thương kia lui ra sau vài bước, không quay đầu lại mà chỉ rống lên.

– Ôi chao, đừng cảm thấy đắt chứ, so với linh thạch thì mạng mới là thứ quý giá nhất. Nếu chết rồi, linh thạch đều là của người khác. Mua một viên đan dược của ta tăng cơ hội cướp được túi trữ vật của kẻ khác, cơ hội này chỉ có giá một viên linh thạch, có đắt không? Huynh đây không phải là mua đan dược mà là mua mạng của mình đó.

Mạnh Hạo đứng lên từ trên tảng đá kia. Có lẽ bị những lời này của hắn đả động, tu sĩ bị thương kia miễn cưỡng lui ra phía sau, lập tức lưỡng lự.

– Chết tiệt, ngươi còn ở đây phá rối, chờ lão tử giết xong tên này rồi tất sẽ không buông tha cho ngươi.

Tu sĩ đang đánh nhau với nam tử bị thương kia khi vung thanh phi kiếm trong tay lên nhắm tới nam tử bị thương thì đã quát lên với Mạnh Hạo.

– Ta mua!

Nam tử bị thương nghe vậy, lập tức cắn răng vỗ túi trữ vật, một khối linh thạch lập tức bay thẳng tới chỗ Mạnh Hạo. Mạnh Hạo nhanh chóng tiếp lấy rồi ném ra một viên Chỉ Huyết Đan. Viên đan này không có rơi vào trong tay tu sĩ kia mà là rơi vào bả vai y, trong chớp mắt nó tan ra, máu không còn chảy nữa.

Thanh lương tan vào trong cơ thể tu sĩ khiến tinh thần y rung lên, phấn khởi hẳn, không rõ có phải là do hiệu quả của đan dược không, nhưng y lại làm cho đối phương phải liên tục lùi ra sau, ngực cũng bị vạch ra một vết thương, máu tươi chảy ra.

– Huynh đài, đúng là huynh đài đó, đối thủ của huynh mua của ta một viên đan dược, huynh xem, giờ sinh mãnh biết bao, nếu huynh mà không mua thì hôm nay nguy hiểm rồi.

– Chỗ ta vẫn còn Chỉ Huyết Đan, còn có cả Tùng Cốt Đan xoa dịu mệt mỏi, chỉ hai khối linh thạch là có thể lấy hết, cam đoan toàn thân huynh đài sẽ lập tức thoải mái, máu sẽ ngừng chảy, trận này nhất định thắng lợi.

Mạnh Hạo nhanh chóng đổi khách hàng, vội khuyên người kia.

– Ngươi… ngươi…

Nam tử vừa mua đan ban nãy đã không thốt nên lời, bi phẫn cái tên đan đồng của Dưỡng Đan phường này là tới phá mình hay là tới giúp đây, nay đã thảm lắm rồi, vừa cho mình thấy được ánh sáng hy vọng thì lại làm trò như vậy. Trong lúc bi phẫn, y lại ra tay mạnh mẽ hơn, làm cho đối thủ của y thấy vậy thì giống như là y không định cho mình mua đan dược vậy.

– Chỉ cần có thể thắng chẳng khác nào dùng linh thạch của kẻ khác để mua đan dược, cuộc mua bán này hoàn toàn có lời.

Mạnh Hạo cầm đan dược trong tay, hớn ha hớn hở khuyên tiếp.

– Ta muốn!

Tên nam tử lúc nãy mua đan quyết đoán hô lên.

– Đồ chết tiệt, để ta.

Tu sĩ vốn chiếm ưu thế, nay rơi vào tình thế xấu dù lòng rất hận Mạnh Hạo, nhưng lúc này nghe được lời của đối thủ, bị ép cho phải nghiến răng nói.

– Ta ra ba khối linh thạch!

– Kìa huynh đài, hắn trả ba khối đó, nếu huynh đài đưa ra giá không cao hơn hắn thì đan dược là của hắn rồi, huynh đài phải cẩn thận.

– Ta trả bốn khối!

– Kìa huynh đài, hắn trả bốn khối, bốn khối đó.

– Năm khối!

– Sáu khối!

– Mẹ kiếp, lão tử không đánh nữa, lão tử muốn giết ngươi!

Tên tu sĩ vốn chiếm ưu thế khi đối thủ chưa mua được đan dược lúc này cả người lửa giận ngút trời. Trận chiến này vốn rất đơn giản, nhưng bị Mạnh Hạo chen vào như vậy nhất thời chuyển biến theo chiều hướng xấu. Gã xoay người lại, cái hận Mạnh Hạo đã vượt qua cả ý muốn tiêu diệt đối thủ, lúc này gã mang theo sát ý mãnh liệt lao thẳng tới Mạnh Hạo.

Mắt thấy tới gần, Mạnh Hạo vốn trông như một tên thư sinh vô hại, thậm chí còn trông có vẻ phố phường, nhưng trong giây lát này hắn bỗng nhiên biến đổi, trở nên âm trầm và tàn khốc. Khi tu sĩ kia lao tới, hắn nhưng lại cất bước lên trước, giơ tay phải lên quăng ra một cái tát ở trước người, linh khí ầm ầm xuất hiện theo cái tát đó.

Rầm, tu sĩ kia rú lên, hai chân bị cái tát này của Mạnh Hạo với linh khí Ngưng Khí tầng ba ép xuống, thế mà bị đánh cho hôn mê.

Mạnh Hạo cầm lấy túi trữ vật của đối phương, vẻ âm trầm và tàn khốc trên khuôn mặt chỉ lóe lên rồi biến mất, lại trở về bộ dáng thư sinh nhu nhược, nhìn về kẻ còn lại đã hoàn toàn kinh sợ khi thấy cảnh này.

– Vị huynh đài này, vừa rồi huynh trả giá sáu khối linh thạch.

Mạnh Hạo có chút ngại ngùng, dường như không tiện nói.

Tu sĩ kia lúc này mặt cắt không còn chút máu, toàn thân run lẩy bẩy, nhìn Mạnh Hạo với ánh mắt đầy ngạc nhiên và khiếp sợ. Y chẳng thể ngờ chuyện lại nghịch chuyển như vậy, nhất là cái dáng vẻ khi ra tay cùng vẻ nhu nhược hiện nay khác biệt quá lớn, thế nên làm cho y cảm thấy cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.