Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 15: Tứ niên hậu


Mặc đại phu đối với việc Hàn Lập đem toàn bộ thời gian để tu luyện cảm thấy rất vừa lòng.
 
Nhưng đối với tiến độ tu luyện bộ khẩu quyết đó lão cho rằng vẫn còn chậm.
 
Những năm gần đây, bệnh của Mặc đại phu tựa hồ càng lúc càng trở lên nghiêm trọng. Ngày nào lão cũng ho, càng lúc càng nhiều, thời gian ho khan cũng trở lên dài hơn.
 
Theo đó mà thân thể lão càng lúc càng lão hóa. Đối với tiến độ tu luyện của Hàn Lập thì lão càng lúc càng quan tâm. Từ cách lão đôn đốc thúc giục có thể nhìn ra tâm trạng lo lắng của lão.
 
Mặc đại phu hẳn là vô cùng trọng thị Hàn Lập. Chẳng những án theo ước định lượng bạc phát cho hắn mỗi tháng có phần nhiều hơn, mà ánh mắt bình thường của lão nhìn Hàn Lập, cũng thập phần kỳ lạ, giống như là đang nhìn một kiện hi thế trân bảo, ái hộ vạn phần.
 
Nhưng khi đặt đến tầng thứ ba của bộ khẩu quyết, cảm quan của Hàn Lập trở nên vô cùng mẫn duệ. Hắn là trong lúc vô ý phát giác ra, phía sau ánh mắt quan hoài còn ẩn chứa một tia tham lam, làm cho Hàn Lập biết được chính ánh mắt này đã làm cho hắn cảm thấy bất an.
 
Loại ánh mắt đó làm cho Hàn Lập thiếu điều dựng ngược tóc gáy. Hắn cảm thấy loại ánh mắt này của Mặc đại phu dường như không phải là nhìn một cá thể sống, mà là đang quan sát một kiện đồ vật.
 
Điều này làm cho hắn cảm thấy khó hiểu, bản thân mình thì có cái gì mà để Mặc đại phu thèm khát cơ chứ?
 
Đương nhiên là không có gì rồi, hắn tự cấp cho mình một câu trả lời chắc chắn.
 
Hàn Lập nhiều lúc còn cho rằng chính mình vì luyện công quá độ mà dẫn tới quá mẫn cảm, ngấm ngầm nghĩ xấu cho Mặc đại phu, thật sự là có điểm vong ân phụ nghĩa.
 
Nhưng là, chính bản thân hắn cũng không hiểu tại sao, tại đáy lòng hắn, vẫn còn tồn tại một tia đề phòng đối với Mặc đại phu, hơn nữa, lòng đề phòng của hắn cứ theo thời gian mà tăng mạnh.
 
Hiện tại xuất hiện một đại vấn đề trước mắt Hàn Lập, hắn lâm vào bình cảnh trong tu luyện, ngoài ra còn hơn thế nữa, trong những năm Hàn Lập tu luyện, một lượng lớn kỳ trân dược vật của Mặc đại phu đã tiêu hao, đãng nhiên vô tồn.
 
Rất rõ ràng, Hàn Lập cũng không phải cái gì đáng gọi là kỳ tài ngút trời, nếu không có dược vật hỗ trợ, sợ rằng tiến độ tu luyện của hắn đã sớm đình trệ.
 
Điều này làm cho Hàn Lập mỗi khi đối diện với Mặc đại phu, cảm thấy rất xấu hổ.
 
Mặc đại phu, cơ hồ đem toàn bộ tâm huyết cùng gia sản đặt lên mình, để cho mình có điều kiện tu luyện tốt nhất, vậy mà chính mình lại không cách nào thỏa mãn được yêu cầu của lão.
 
Điều này làm cho Hàn Lập hiểu được hắn rất khó đối mặt với Mặc đại phu, đối mặt với những câu hỏi đầy quan tâm.
 
Mà rất kỳ quái, cũng không biết tại sao, dù Mặc đại phu võ công rất cao cường nhưng cũng không cách nào biết được một cách rõ ràng tình huống tu luyện của Hán Lập, chỉ có thể từ mạch trung mà biết được một ít mà thôi. Cho nên trong mấy ngày gần đây, không biết được Hàn Lập đang lâm vào khốn cảnh.
 
Cách đây không lâu, nội tâm Hàn Lập thấy bất an, rốt cuộc không nhịn được mà hướng Mặc đại phu thành thật tường thuật lại tình hình tu luyện của chính mình.
 
Mặc đại phu nghe được Hàn Lập hơn một năm nay không có tiến triển gì, da mặt già lão trở nên trắng bệch, khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh, không bao giờ lộ ra biểu tình gì thì nay đã trở nên thập phần khó coi.
 
Mặc đại phu không chút trách mắng hắn, chỉ nói cho hắn biết lão cần hạ sơn một đoạn thời gian, đi tìm kiếm một số dược tài mang về. Lão cũng để Hàn Lập ở lại trên núi để tu luyện, dặn hắn không nên buông lỏng tu luyện khẩu quyết.
 
Hai ngày sau, Mặc đại phu mang theo hành lý cũng một ít công cụ hái thuốc một mình rời khỏi Thất huyền môn.
 
Sau khi lão đi, cả thần thủ cốc chỉ còn lại mình Hàn Lập.
 
Một người khác là sư huynh kiêm hảo hữu Trương Thiết, tại hai năm trước, sau khi luyện thành “Tượng giáp công” tầng thứ ba thi đột nhiên biến mất. Chỉ để lại một phong thư cáo từ, nói muốn đi lịch lãm giang hồ, điều này khiến Thất huyền môn nổi lên một trận sóng lớn. Sau lại nghe nói, là do Mặc đại phu cầu tình, lúc này mới không làm liên lụy đến người tiến cử và gia đình Trương Thiết. Điều này làm Hàn Lập cảm thấy đột ngột, khó chịu trong mấy ngày tiếp theo. Sau ngẫm lại, ẩn ẩn phát hiện có cái gì đó rất không đúng, nhưng tuổi nhỏ nói ra không ai nghe, và cũng không một ai chất vấn hắn, sự kiện này sau lắng dần xuống. Sau này, Hàn Lập lại suy đoán, có lẽ do Trương Thiết sợ những đau đớn khi tu luyện tầng thứ tư “Tượng giáp công” nên mới len lén chốn đi.
 
Tu luyện trong cốc mấy ngày, thấy hiệu quả đến một điểm cũng không có thêm. Mà sẵn tính hiếu động của trẻ con, hắn liền ra khỏi thần thủ cốc, nhàn nhã dạo trong Thải Hà sơn.
 
Đi trên con đường sơn đạo vừa có phần quen thuộc, vừa có phần xa lạ này, Hàn Lập trong lòng bỗng nhiên có chút cảm khái.
 
Mấy năm gần đây, vì luyện công, Hàn Lập gần như chỉ đả tọa tại thạch thất, không có ra khỏi sơn cốc lần nào.
 
Xem chừng, những đồng môn khác bên ngoài đã sớm đem Hàn Lập vị huynh đệ này quên biệt luôn.
 
Trên đường đi, gặp một số tuần sơn đệ tử, nhìn thấy hắn tuy mặc trang phục nội đệ tử nhưng khuôn mặt lại xa lạ, nên đều cảnh giác tiến lại hỏi hắn. Làm cho Hàn Lập phải mất một phen khổ khổ giải thích mới có thể thoát thân.
 
Vì để tránh những phiền phức không đáng có này, Hàn Lập liền chỉ theo con đường nhỏ mà đi, hướng đến nơi tĩnh lặng, tránh cho bị nhiều người “ân cần” hỏi thăm.
 
Quả nhiên, dọc đường đi, cũng không có lấy một người làm phiền hắn, làm cho hắn càng đi càng xa, tiêu dao thoải mái.
 
Nhìn những cảnh đẹp khác nhau trong sơn cốc, nghe tiếng hót líu ríu của các loài chim, trong nhất thời, những phiền lão của Hàn Lập tức khắc tiêu tan, biến mất không để lại một tí dấu vết nào.
 
Đột nhiên, một trận binh khí đánh nhau, đông đảo thanh âm cổ vũ, mắng chửi, trợ uy từ một chỗ kín đáo, bí mật nằm trên vách núi loáng thoáng truyền tới.
 
Một chỗ hẻo lánh như vậy mà sao lại có nhiều người tụ tập? Lại còn có tiếng vang?
 
Lòng hiếu kỳ của Hàn Lập nổi lên, cũng không hề sợ hãi có người hỏi, liên lần theo tiếng đanh nhau, đi tới vách núi phụ cận.
 
Trường đấu thật to lớn! Hắn không khỏi có chút ngạc nhiên, kinh hãi.
 
Tại phía dưới sơn nhai bị cây cối che khuất hoàn toàn, ước chừng có hơn một trăm người đang tụ tập tại nơi đó, nơi này không phải là một nơi rộng lớn, làm cho Hàn Lập cảm thấy nơi đây rất đông đúc, thậm chí tại phụ cận mấy cây đại thụ, cũng có mấy người đang trèo trên cây, đưa mắt vọng lại bên này quan sát.
 
Ở giữa vòng người đông đảo, có hai, ba người đang giằng co, thần thái tràn ngập địch ý.
 
Bên trái nhiều người hơn, tầm mười một, mười hai người. Bên phải ít hơn, chỉ có khoảng sáu bảy người.
 
Hàn Lập phát hiện, trong những kẻ đứng đó, bất quản là đứng ngoài vòng vây hay đang bị vây, niên kỷ của bọn họ là tương đối tương đồng, đều chỉ tầm mười mấy tuổi mà thôi.
 
Trên mặt Hàn Lập khẽ lộ ra nét cười, thật là xảo hợp a!
 
Trong đám đông đó, hắn dễ dàng nhận ra một vài khuôn mặt quen thuộc.
 
“Vạn Kim Bảo, Trương Đại Lỗ, Mã Vân, Tôn Lập Tùng… , di! Vương đại bàn so với trước còn béo hơn, không hổ là con nhà đầu bếp, ăn nghỉ đều khỏe a! Còn người kia, là Lưu thiết đầu. Hắc hắc! Trước kia cái trán vốn đen sì, vậy mà bây giờ cánh nhiên đã biến thành bạch kiểm!” Hàn Lập tiến tới gần một thân cây, đối diện với những gương mặt quen thuộc kia, bắt đầu tiến hành điểm danh.
 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.