Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 915: Hôn lễ độc nhất vô nhị


Edit & Beta: La Pluie

Sắc mặt An Sơ Hạ có chút không tốt, nhưng vẫn lại lịch sự gật gật đầu: “Trì hoãn một lúc, thật có lỗi.”

Nữ sinh viên kia vừa muốn nói chuyện, Hàn Thất Lục lạnh lùng mở miệng trước cô ta: “Thời gian các cô tụ họp ước chừng không phải còn kém 10 phút nữa sao? Cô ấy vẫn không muộn, đến đã hỏi tội rồi hả?”

Khuôn mặt nữ sinh viên kia tối sầm, xấu hổ mỉm cười giải thích: “Tôi không có ý đó với Sơ Hạ, tôi chỉ là…”

“Đi thôi, anh có chút khát nước rồi.” Hàn Thất Lục cũng không thèm liếc mắt một cái nhìn nữ sinh viên kia, tóm tay cô bước vào bên trong.

“Thật xin lỗi nhé!” An Sơ Hạ mỉm cười nói câu xin lỗi, nhưng trong lòng lại cực kỳ vừa ý với hành động của Hàn Thất Lục.

Nữ sinh viên kia rõ ràng chính là vì Hàn Thất Lục mới nói chuyện với cô thôi!

“Chúng mình đi bên kia!” An Sơ Hạ liếc thấy chỗ mấy người bạn tốt hơn một chút, tiện lôi kéo Hàn Thất Lục đi qua đó, không quên gọi Đinh Mộng Viên nhanh lên bắt kịp.

Đinh Mộng Viên bên ngoài cười với nữ sinh viên kia nhưng trong lòng nhất thời không thể cười nổi, mới bước nhanh tới.

Mơ mộng bạn trai bạn cùng phòng của cô, không biết tự mình xấu hổ!

“Sơ Hạ à, cậu cùng bạn trai cậu uống chút gì nha?” Nữ sinh viên buộc tóc đuôi ngựa hỏi một cách câu nệ, thậm chí dáng ngồi xuống ghế cũng có vẻ hơi trang trọng.

“Sơ Hạ thích nhất uống nước chanh, cậu không biết sao?” Một nữ sinh viên khác nói xong, nhìn Hàn Thất Lục liếc mắt một cái, hỏi: “Anh Thất Lục, em biết anh đã lâu, vẫn không nghĩ có ngày được gặp, tên em là…”

“Phục vụ!” Hàn Thất Lục nghiêng đầu gọi một tiếng, mới quay đầu trở lại, nhìn về phía nữ sinh vừa rồi, hỏi: “Cô vừa nói cái gì?”

Ngữ khí mang theo một chút mất kiên nhẫn.

Nữ sinh viên kia bối rối một lúc, vòng cung trên khoé miệng đều trở nên có chút cứng ngắc.

“Xin chào, xin hỏi muốn uống gì vậy?” Người phục vụ đã đi tới, làm giảm bớt sự bối rối.

“Tôi muốn uống nước chanh.” An Sơ Hạ nhìn Hàn Thất Lục liếc mắt một cái, nghĩ nghĩ, nói: “Cho anh ấy một ly Ma Thiết đi.”

“Được, chờ một chút.”

Nửa giờ sau đó, bất luận cô nói cái gì, chủ để luôn luôn quanh quẩn về Hàn Thất Lục. Nhưng Hàn Thất Lục không nói một lời, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại di động.

“Đúng rồi, Sơ Hạ. Cuối tuần chúng ta cùng đi dạo phố đi, cũng nên mua quần áo mùa thu rồi.” Lưu Trữ sóng vai cùng nữ sinh viên tóc dài đề nghị: “Anh Thất Lục cũng có thể đi chung, có thể giúp chúng ta xách này nọ, hì hì.”

Rõ ràng đều là khuôn mặt quen thuộc, An Sơ Hạ lại đột nhiên cảm thấy, những người trước mắt đều đã biến thành bộ dạng cô không quen biết.

Khiến cho cô cảm thấy xa lạ.

Là vì Hàn Thất Lục cho nên An Sơ Hạ mới thấy bọn họ trở nên xa lạ, hay là, Hàn Thất Lục đến đây, cô mới phát hiện ra, bản thân mình cùng bọn họ vốn là không phải là bạn bè thân thiết gì. Thậm chí, cũng đều không phải là bạn bè thực sự.

Cô đột nhiên cảm thấy chua chát trong cổ họng.

“Chúng mình đi thôi.” Hàn Thất Lục đột nhiên ngẩng đầu, bất ngờ nói ra một câu như vậy.

Cô ngạc nhiên một lúc, nhưng Đinh Mộng Viên phản ứng rất nhanh, liên mồm nói: “Đúng rồi, các cậu không phải còn có chuyện sao? Tớ đang định nói các cậu tai sao vẫn còn chưa đi nha.”

Đinh Mộng Viên là vì giải thích giúp bọn họ.

An Sơ Hạ cảm kích nhín về cậu ấy mỉm cười, ít nhất, vẫn còn một Đinh Mộng Viên không phải vì Hàn Thất Lục mới tiếp xúc với cô sao?

Ngoại trừ Đinh Mộng Viên, cô còn có Giang Nam nữa!

“Chúng tôi đi trước đây.” An Sơ Hạ đứng lên, lịch sự mỉm cười với mọi người.

Hầu như mọi người đều đã lộ ra biểu hiện của sự tiếc nuối.

Ra khỏi quán cà phê, An Sơ Hạ chỉ cảm thấy toàn thân đều mềm nhũn ra.

Một đôi bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy eo cô, ngăn ngừa cô té ngã.

“Trong tương lại không cần liên hệ gì với những người này nữa.” Giọng nói của Hàn Thất Lục cực kỳ nhạt nhẽo, dường như đã sớm dự đoán được sẽ có kết quả như vậy.

“Có phải anh đã sớm biết hay không?” An Sơ Hạ nhìn về phía Hàn Thất Lục: “Anh biết không ở Đại học A, ngoại trừ bạn cũng phòng của em, em căn bản là không có bạn bè thật sự.”

Hàn Thất Lục ánh mắt chợt lóe lên, cuối cùng gật đầu: “Ừm.”

An Sơ Hạ có chút tức giận, rõ ràng đã sớm biết, cũng không nói với cô. Cô vừa muốn tức giận, đột nhiên nhớ tới, Hàn Thất Lục cũng giống như cô vậy, ngoại trừ Lăng Hàn Vũ cùng Tiêu minh lạc ở bên cạnh, cũng không có bạn bè thật sự.

Khó trách… Hàn Thất Lục sẽ biết.

Sự tức giận tràn đầy trong lồng ngực đều biến thành đau lòng, cô thu hồi tầm mắt, đi về phía chiếc Q8 đang dừng đỗ, nói: “Hàn Thất Lục, trong lòng em khó chịu lắm.”

Hàn Thất Lục không nói gì, nhưng tay ôm eo cô chặt hơn một chút.

Lên xe, nhưng Hàn Thất Lục vẫn không nổ máy xe, đôi mắt đen láy của anh nhìn cô chăm chú.

An Sơ Hạ cảm nhận được ánh mắt của anh, khóe miệng giật giật, gượng cười nói: “Em không sao, lái xe đi.”

“Hiện tại em cười còn khó coi hơn là khóc.” Hàn Thất Lục thẳng thắn.

“Miệng cẩu đúng là không thể phun ra ngà voi!” An Sơ Hạ khịt khịt mũi: “Em thực sự không sao, đi thôi!”

Hàn Thất Lục thu hồi tầm mắt, im lặng một vài giây, đột nhiên hỏi: “Cùng với anh, em có hối hận không?”

Cùng với anh, đại diện là không được tự do tuyệt đối, làm việc gì dù muốn hay không muốn cũng không được làm mất mặt Hàn gia, Khương gia hai nhà, thậm chí, đến bạn bè thật sự cũng không có.

“Không hối hận.” Ngữ khí của cô vô cũng kiên định.

“Thật sự?” Hàn Thất Lục quay đầu trở lại, chăm chú xem xét khuôn mặt cô.

An Sơ Hạ gật gật đầu, cực kỳ chân thành nói: “Kiếp này không hối hận, kiếp sau cũng không thay đổi.”

Đôi mắt Hàn Thất Lục nhíu lại: “An Sơ Hạ, kiếp sau em cũng phải sánh bước bên cạnh anh! Không chỉ là kiếp sau, còn là kiếp sau sau nữa, còn có…”

“Còn có dưới kiếp sau sau nữa, còn có dưới dưới kiếp sau sau nữa, đi được chưa? Thất Lục đại thiếu gia!” Cô không nề hà nói ra.

Hàn Thất Lục theo chóp mũi phát ra một tiếng “hừ” lạnh, nhưng vòng cung trên miệng bắt đầu cong lên.

Xe khởi động động cơ, nhanh chóng rời xa quán cà phê.

An Sơ Hạ quay đầu đi, hình ảnh phản chiếu trên cửa kính xe là Hàn Thất Lục thật sự quay mặt lái xe.

Cô thật sự không hối hận. Chỉ là kiếp sau, cô hi vọng Hàn Thất Lục chỉ là một người bình thường, không phải đại thiếu gia gì hết.

Một năm sau.

“Anh dẫn em tới sân bay làm gì?” An Sơ Hạ nóng phải dùng bàn tay thay thế quạt, che ở trên mặt.

Nhưng điều này hiển nhiên là vô tác dụng, ánh mặt trời quá gay gắt, mặt cô trở nên đỏ rực, như trái táo chín đỏ.

Hàn Thất Lục không trả lời, chỉ là kéo cô đi về phía trước.

Vào sân bay, bởi vì có bật điều hoà, nên nhiệt độ đột nhiên thấp xuống, cô lúc này mới cảm thấy dễ chịu một chút.

Trong sân bay người đến người đi, cách trạm kiểm soát an ninh hơn mười mét có một nhóm người, Hàn Thất Lục chính xác là đang kéo cô đến trạm kiểm soát an ninh.

Cô không cảm thấy khó chịu, cũng không cần suy nghĩ gì nhiều vì đã quá rõ ràng. Cô rất hiểu Hàn Thất Lục, tuy nhiên tính tình đại thiếu gia này, thật sự làm việc gì cũng không thèm quan tâm đến lý do. Anh không nói một lời mang cô tới nơi này, khẳng định là có chuyện quan trọng.

Cô đang nghĩ ngợi xem là có chuyện gì, thời điểm này, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một dáng người quen thuộc.

“Chú…” Một chữ hoàn toàn chưa kịp phát âm xong, miệng của cô đã bị bàn tay Hàn Thất Lục bịt chặt ngăn chặn lời nói.

Khương Quốc Lập dường như đã nhận ra cái gì, xoay đầu quay lai. Hàn Thất Lục không nói một lời lôi kéo cô biến mất sau đám người.

Khương Quốc Lập hai mắt nhìn xung quanh, một lần nữa bước thẳng một mạch về phía trước, đó là trạm kiểm soát an ninh số 3.

“Đây tới cùng là xảy ra chuyện gì?” An Sơ Hạ mới vừa hỏi ra miệng, chính mình lập tức che miệng lại, vẻ mặt kinh ngạc: “Chắc không là…”

Hàn Thất Lục biết cô muốn nói gì, trực tiếp gật đầu: “Em nghĩ không sai. Mỗi ngày 30 hàng tháng, chú đều tới sân bay. Ngay từ đầu anh chỉ là cảm thấy kì lạ vì sao cứ đến ngày 30 chú đều không ở nhà. Tháng trước anh lặng lẽ đi theo chú, kết quả phát hiện, cả ngày, chú chỉ một mực nhìn trạm kiểm soát an ninh số 3 kia.”

“Xem ra, là trạm kiểm soát an ninh lúc trước chị Kim Khả bước vào, chú cũng kỳ thật.” An Sơ Hạ đầu óc bừng tỉnh giác ngộ: “Chỉ là chị Kim Khả không biết mà thôi.”

“Đúng.” Hàn Thất Lục gật đầu: “Cho nên, anh đoán hôm nay chú cũng tới, liền dẫn theo em đến đây. Quả nhiên, chú thật sự lại tới nữa.”

Hôm nay, vừa đúng ngày 30 tháng 8.

Một năm sau ngày chị Kim Khả ra đi.

Bảy tháng sau ngày chị Kim Khả ra đi, Khương Quốc Lập đã kết hôn rồi. Cũng là nữ nhân trong một gia đình làm chính trị, diện mạo không tính là xuất sắc, lại an phận thủ thường, không nhiều chuyện, đối nhân xử thế cũng cực kỳ ôn hòa, là tiêu chuẩn người vợ tốt. Hiện tại đã mang thai ba tháng rồi.

Mà Khương Quốc Lập cũng không có liên hệ gì với Kim Khả, đối xử với vợ cũng rất tốt.

“Em cho rằng, chú đã buông xuống.” An Sơ Hạ mấp máy môi, trong lòng không thực sự thích.

Hàn Thất Lục thu hồi tầm măt đang nhìn vào Khương Quốc Lập, gần như không nghe thấy thở dài: “Làm sao có thể buông xuống, có lẽ đời này đều không buông xuống được. Thế nhưng, vì nhà họ Khương, chú bắt buộc phải kết hôn.”

“Chúng mình đi thôi.” An Sơ Hạ kéo tay Hàn Thất Lục thủ: “Chúng mình coi như cái gì cũng không biết.”

“Vớ vẩn.” Hàn Thất Lục lườm cô một cái: “Anh chỉ là tới xác nhận.”

Ra khỏi sân bay, Hàn Thất Lục đem chiếc mũ lưỡi trai trên đầu mình che cho cô một chút, nói: “Đừng để rám nắng, rám nắng sạm da sẽ mặc váy cưới như thế nào?”

“Váy cưới?” An Sơ Hạ mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt kinh ngạc: “Bọn mình định tổ chức hôn lễ rồi sao?”

Hàn Thất Lục sắc mặt trầm xuống, không khí xung quanh giống như đều giảm xuống vài độ.

Chết tiệt, anh tự nhiên nói lỡ miệng!

Anh vất vả lắm mới giấu diếm được, dường như bắt ép từng người biết đều phải giấu An Sơ Hạ, thế nhưng chính anh tự nhiên lại lỡ miệng nói ra.

“Hàn Thất Lục, anh không sao chứ?” An Sơ Hạ nhìn thân thể anh vẫn không nhúc nhích, nghi ngờ giơ tay lên trước mặt Hàn Thất Lục vẫy vẫy.

Hàn Thất Lục đẩy tay cô ra một cái, trầm giọng nói: “Ai muốn tổ chức hôn lễ, vừa rồi chỉ là không cẩn thận nói nhầm thôi.”

“À.” An Sơ Ha không nghi ngờ, quay mặt đi, miễn cho Hàn Thất Lục không nhìn thấy biểu hiện thất vọng của cô.

Tuy cô cực kỳ thoả mãn với hiện tại, thế nhưng làm gì có cô gái nào không mong muốn một hôn lễ với người mình yêu?

Hai người đều có tâm tư của riêng mình, một trước một sau đi đến bãi gửi xe, xe nhanh chóng rời khỏi sân bay.

Ngày mai chính là khai giảng, hai người không trở lại Khương gia, trực tiếp ở lại trường học.

Chập tối không khí trở nên mát mẻ hơn, một vài cơn gió xua tan cái nóng oi ả vào ban ngày, làm cho người ta cảm thấy từng lỗ chân lông đều được thư giãn, thoải mái cực kỳ.

“Lấy chuyển nhanh tại sao phải kéo tớ cùng đi? Cậu vẫn còn là đứa trẻ mới lên ba sao?” An Sơ Hạ miệng nhịn không được oán giận nói với Đinh Mộng Viên, thế nhưng chân vẫn bước đi theo Đinh Mộng Viên.

Đinh Mộng Viên nghịch ngợm cười: “Để cậu làm người dẫn đường thôi! Nhỡ đâu lạc đường, gặp kẻ xấu thì làm sao bây giờ!”

“Người dẫn đường… Cậu đã học Đại học A năm thứ ba, đi ra phòng bảo vệ cổng lấy chuyển phát còn có thể lạc đường?” Ánh mắt An Sơ Hạ lộ ra vẻ khinh thường: “Còn nữa, cũng không thể chờ tớ cởi xong váy cưới vừa thử của cậu, cậu đã lôi tớ đi rồi?”

Đinh Mộng Viên không nói, lôi kéo cô đi về phía trước.

Đến chỗ gác cổng, Đinh Mộng Viên lại muốn mở chuyển phát nhanh ngay ở cổng bảo vệ, cô đành phải đứng ở cửa chờ, lướt nhìn qua tiểu thuyết của mình trên trang web, để xem có người để lại bình luận hay không. Toàn thân mặc váy cưới, vì vậy mà người qua đường đều nhao nhao nhìn về phía cô.

“Sơ Hạ! Cậu xem, máy bay!” Đinh Mộng Viên cầm trong tay một mô hình máy bay đồ chơi, vừa buông tay, máy bay tự nhiên bắt đầu phi lên.

An Sơ Hạ kinh ngạc muốn bắt được máy bay. Chiếc máy bay lơ lửng một lúc, sau đó phi thẳng đến trước mặt cô.

“Nó hình như là muốn chúng ta đi theo nó nha!” Đinh Mộng Viên kéo tay cô đi về phía trước vài bước, chiếc máy bay quả nhiên là dẫn đường.

Đi được khoảng 10 phút, hai người đã tới sân thể dục Đại học A.

“Trời ạ! Nam thần!” Đinh Mộng Viên kinh ngạc che miệng miệng, vẻ mặt không dám tin.

Chỉ thấy một chiếc khinh khí cấu khổng lồ đỗ trên sân thể dục, mà toàn thân Hàn Thất Lục đang mặc một bộ vest màu trắng, vẻ mặt chân thành hướng về phía cô bước tới.

Cô lúc này mới chú ý, Giang Nam, Tiêu Minh Lạc, Lăng Hàn Vũ cùng Giang Tiểu Tháp đều ở đây. Còn có Khương Viên Viên cùng Hàn Lục Hải cũng đã đến! Khương lão gia sức khoẻ không tốt, Khương Thập Tam và Khương Quốc Lập đang ở sân bay chuẩn bị ra nước ngoài, còn lại toàn bộ đều có mặt đông đủ!

Khiến cho cô kinh ngạc nhất, lại là Nam Cung Tử Phi cùng Đại Hổ tự nhiên cũng đến đây. Lại vẫn còn một người cô đã rất lâu không gặp, Nam Cung Tử Tước

“Chuyện này tới cùng là…” Biểu hiện trên khuôn mặt cô cứng ngắc, cả người dường như muốn đứng không vững.

Hàn Thất Lục đã đi đến trước mặt cô, quỳ một bên gối xuống, cầm trong tay một chiếc nhẫn kim cương, mang theo nụ cười tươi tắn hơn bao giờ hết, hỏi: “Sơ Hạ, đồng ý kết hôn với anh nhé?” (Lần thứ 3 rồi ạ. Anh Lục, anh định cầu hôn cả đời à? @-@)

Cô ngạc nhiên lấy tay che miệng.

“Sơ Hạ, mau nói đồng ý đi!” Đinh Mộng Viên ở bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.

“Em đồng ý.” Cô nói ba chữ này ra miệng, mới phát hiên giọng nói của chính mình đang nghẹn ngào.

Đây không phải là lần đầu tiên Hàn Thất Lục cầu hôn, vẫn khiên cô cảm thấy rung động sâu sắc đến vậy.

Hàn Thất Lục đứng dậy, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng. Đám sinh viện Đại học A cùng với Giang Nam nhao nhao hét ầm lên.

“Mẹ muốn chính thức tổ chức hôn lễ, tiểu tử này nói, như vậy quá đơn giản.” Khương Viên Viên cười tít mắt đi lên phía trước. Một năm qua đi, Khương Viên Viên vì chuyện của Khương Quốc Lập, đột nhiên có vẻ già đi rất nhiều, trái lại hôm nay, thần sắc của bà có vẻ rất tốt.

“Khó trách cậu muốn tớ mặc thử áo cưới cậu thiết kế, lại còn bắt tớ cùng cậu đi lấy chuyển phát! Tớ nói cậu làm sao có thể biết thiết kế áo cưới hả?”

An Sơ Hạ trợn mắt liếc nhìn Đinh Mộng Viên một cái, nhưng Đinh Mộng Viên chỉthè lưỡi, nhỏ giọng nói: “Chuyện này cũng không phải chủ ý của tớnha!”

“Đi thôi.” Vẻ mặt Hàn Thất Lục hết sức bình thản, chỉ là ánh mắt nhìncô dịu dàng hơn một chút.

“Đi đâu?” Cô sửng sốt một chút, cả người đã bị Hàn Thất Lục kéo đi về phía khinh khí cầu bên kia.

Mười phút sau.

“Trời ạ, tự nhiên thật sự phi lên đây!” An Sơ Hạ lo lắng túm chặt gócáo Hàn Thất Lục, đôi mắt tràn đầy sự hưng phấn.

Khinh khí cầu bay càng ngày càng cao, sân thể dục cũng trở nên càng ngày càngnhỏ.

“Chẳng lẽ còn có thể là giả sao?” Hàn Thất Lục vẻ mặt đắc ý:”Anh biết em sợ không muốn ngồi khinh khí cầu.”

An Sơ Hạ xoay người: “Hàn Thất Lục, chuyện này là chuyện lãng mạng nhấtanh từng làm!”

Một hôn lễ như vậy, đối với cô mà nói, dễ chịu hơn đứng trước mục sư tuyên thệ,cũng là điều cô luôn mong ước. Không có quá nhiều người, như vậy sẽ không phảiràng buộc, chỉ là hôn lễ của riêng cô cùng Hàn Thất Lục, đơn giản nhưng lãngmạn.

Đủ để cho cô cả đời đều sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay.

Không sai, ngày hôm nay, cô sẽ nhớ kỹ cả đời.

Thế nhưng N năm sau, An Sơ Hạ hồi tưởng lại đến thời điểm này, chỉ nhớ rõ bởivì hướng gió đột nhiên thay đổi, Hàn Thất Lục lúc đó luống cuống tay chân đànhphải tạm thời đáp xuống đất. Hai người bị mắc kẹt trong núi, đành phải qua đêmvới nhau dưới sự bao vây của đàn muỗi xung quanh**. =))))))


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.