Trên Đường Băng

Tập 29: Chuyện cái tổng đài điện thoại


Có lần ghé thăm, thấy từ trưởng phòng đến giám đốc trong công ty của anh bạn đều là Tây hết, Tony ngạc nhiên hỏi nên anh mới kể. Ba năm nay anh thuê Tây vô quản lý, dù phải trả lương cao gấp đôi. Ảnh cũng 60 tuổi ngoài nên khá chững chạc, trải qua nhiều ngóc ngách cuộc sống nên nội dung câu chuyện rất sâu. Từng là giảng viên trường du lịch, thành lập doanh nghiệp lữ hành được gần 20 năm. Anh nói Tây nó làm quần quật, chiều hết giờ làm ra quán bar uống bia rồi về ngủ. Mai đi làm tiếp. Chưa kể, giao dịch cũng được thuận lợi hơn vì một số người mắc bệnh “sợ Tây”, khi giao tiếp với đồng chủng thì quát tháo ầm ầm nhưng đứng trước mặt Tây thì nhũn như con chi chi ấy em ạ…

Thấy Tony tròn xoe mắt, nên anh kể tiếp. Từ lúc thành lập, cũng cả chục đời trưởng phòng người Việt rồi, vô làm một thời gian là thành ma thành quỷ. Thuê xe, ép nhà xe không còn nước nào để sống, ví dụ 5 triệu cho một chuyến xe đi Cần Thơ ba ngày, em coi có ai làm được. Nhà xe bị ép quá, bèn đưa chiếc xe cũ mèm, không máy lạnh, thường xuyên bị tắt máy giữa đường. Tài xế mới ngáo ngơ thì mới chịu lương thấp, không biết đường biết sá, chạy tới chạy lui. Họ báo công ty giá thuê tới 10 triệu, rồi bắt nhà xe trả lại 5 triệu vào túi riêng. Gọi là nghệ thuật “gửi giá”. Bữa ăn một triệu đồng/bàn chứ tụi nó “gửi giá” thành hai triệu rồi lấy một triệu bỏ túi sau khi khách ăn xong. Khách sạn thì ép 10% hoa hồng. Nên khách nào cũng éo ở khách sạn đó và vô ăn nhà hàng đó. Thiết kế tour tham quan thì ít, shopping thì nhiều. Nhiều khách một đi không trở lại, nói nước mày đâu phải thiên đường mua sắm, giá thì mắc gấp mấy lần Thái Lan mà cứ bắt shopping hoài. Còn sales thì ăn lương bên anh chứ còn nhận làm công tác cho cả chục công ty khác. Bắn đơn này cho công ty này, bắn hợp đồng kia cho công ty kia. Mỗi lần nghe điện thoại thì cứ chạy ra chạy vô, có cả chục sim chục số khách nhau. Tháng nào cũng đem về hợp đồng cho có, còn lại thì không rõ giao cho ai.

Ảnh nói, đứa nào mới vào làm cũng như pha lê. Cái đi chơi nhậu nhẹt, tụi kia bày cho. Nói mày sống bằng lương hay hoa hồng thì sao giàu có nhanh chóng được. Rồi từ từ bị ma lanh hóa, đến khi công ty biết thì đuổi việc. Nhìn công ty ở nước ngoài, khi nghỉ việc, người ta làm việc chia tay bịn rịn. Rồi hàng năm có dịp gì đó, các “khai quốc công thần” và nhân viên cũ tập trung về, vui hết biết. Ảnh nói ở công ty của ảnh, phần lớn nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn ở bữa làm việc cuối cùng. Sếp thì nói sao bạn làm ở đây mà không hoàn thành nhiệm vụ, quyền lợi không O.K thì có thể thương lượng lại chứ sao làm vậy. Còn họ thì gân cổ lên cãi, nói tôi mang tiền về cho công ty bao nhiêu, tôi nhớ hết. Khách hàng là của chung, mạnh ai nấy hưởng.

Rồi cùng nhau thành lập doanh nghiệp mô hình y chang. Gọi khách hàng cũ, vì chằng biết lấy gì làm quả bèn lôi chuyện thâm cung bí sử công ty cũ ra kể. Rổi thêm thắt vô cho nó hấp dẫn. Nói bà sếp đó thế này, ông sếp đó thế kia. Rồi giá mua giá bán. em là ở đó sao không biết, tour đó có 5 triệu đồng mà nó lấy anh tới 10 triệu, qua em đi, em làm y chang chỉ có 6 triệu thôi.

Việc bạn trẻ ra riêng là rất tốt cho xã hội, nếu thật sự có tài năng và có may mắn, vì góp phần làm cái bánh GDP của quốc gia tăng lên. Làm chủ là ước mơ chính đáng của mọi người. Tuy nhiên, tư thế làm chủ như thế nào mới là đáng nói. Anh nói, hàng ngàn công ty du lịch chứ chỉ có khoảng vài ba trăm công ty là có đam mê, có tâm với nghề, số còn lại mở ra vài tháng rồi đóng cửa. Thế giới 7 tỷ người, năm 2012, hơn 25 triệu khách khách đến Malaysia, hơn 22 triệu khách đến Thái Lan, đến Singapore là 15 triệu, trong khi đến nước mình chỉ có 7 triệu, dù lượng di sản và cảnh đẹp để tham quan đều hơn. Du lịch Việt không lo thiếu nguồn cung, nếu thực sự đầu tư thời gian cho việc tìm kiếm khách.

Tony nghe mà lòng buồn. Mới hỏi anh sao không tuyển nhân sự cấp cao người Việt, trả lương y chang Tây vậy. Ảnh nói cũng thử ba lần rồi, nhưng một thời gian ngắn thì bị công ty khác săn mất. Thể loại đến với mình chỉ vì tiền, thì cũng có thể bỏ mình ra đi nếu có ai đưa tiền nhiều hơn. Còn mấy công ty khác, thay vì tuyển người mới ra trường về đào tạo để sử dụng, họ lại thích đi dụ dỗ nhân sự mấy công ty khác cho khỏe. Nên sinh viên tốt nghiệp thì không có việc làm, mà doanh nghiệp cứ mãi đi săn bắn chứ không chịu gieo trồng.

Tony lại nghĩ khác. Chắc anh này suy nghĩ tiêu cực bi quan mà nói quá, chứ xã hội thiếu gì người tốt. Ảnh quản lý sao đó nên nhân viên mới vậy, cái gì cũng có tính hai mặt cả. Vẫn còn đó bao nhiêu người “sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”, trung thực hào sảng, quả cảm, nhân cách đẹp lung linh. Bai nhiêu người cần mẫn làm giàu bằng chính sức lực trí tuệ của mình, vinh quanh và chân chính, sẵn sàng buông bỏ mọi lợi ích, vật chất để giữ giá trị. Chứ đâu phải ai cũng như anh nói.

Thấy anh căng thẳng nên Tony mới nói đùa, thôi để em tham gia cạnh tranh với anh cho vui nhé, em sẽ mở công ty trách nhiệm hữu hạn Chụp và Giật. Tên tiếng Anh là “ Grasping and Tugging Co., Ltd”. Có 2 thành viên góp vốn. Chủ tịch Hội đồng quản trị, anh Trần Văn Chụp và phó chủ tịch, chị Lê Thị Giật.

Ai gọi tới, tiếp tân sẽ “Alo, dạ công ty Chụp Giật xin nghe”! Thôi chơi tổng đài tự động lồng tiếng cho hay.“Cạm ơn qúy khách đã gọi đến công ty Chụp và Giật. Gặp anh Chụp, bấm phím 1. Gặp cô Giật, bấm phím 2. Còn nệu không gặp ai thì làm ơn cúp máy”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.